Thứ Sáu, 8 tháng 9, 2023

CỬA HÀNG NÔ LỆ - Phần 3 (Copy FB: Hội những người thích truyện chữ)

 CỬA HÀNG NÔ LỆ

Phần 3
Khi tôi đã mặc quần áo xong, cô trợ lí khóa đôi giày cao gót múa ba lê của tôi và Tara lại bằng một cái khập khiễng bằng da 18 inch, gỡ kẹp núm vú cho 2 chúng tôi, tôi cảm thấy nhẹ nhỏm hẳn ra và cô ấy dẫn tôi đến cánh cửa phía sau cửa hàng để đợi Mery phát tín hiệu để sẵn sàng lên trên sàn diễn. Tôi chỉ mới đứng ở đó vài phút và chân tôi bị đau. Tôi và Tara 4 mắt nhìn nhau không thể tin rằng những bộ trang phục mình thiết kế để bán giờ trở thành người mẫu và giới thiệu chúng tôi với khán giả. chúng tôi mún kết thúc chuyện này càng sớm thì càng tốt. Khi chúng tôi đứng đó chờ đợi, tôi có thể nghe thấy phần trình bày giới thiệu của Mery, và nó không giống với kịch bản mà chúng tôi đã dàn dựng ngày hôm trước. Hình như cô ấy đã mang theo tất cả phụ kiện của chúng tôi để trình diễn trước khán giả. Cô ấy còn giới thiệu rằng sẽ mời hai người đàn ông trong số khán giả đến tham gia cuộc trình diễn .
Mery kết thúc phần diễn thuyết và thông báo rằng: "Giờ sẽ đến phần thực sự hấp dẫn nhất là sự xuất hiện của 2 người mẫu may mắn của chúng ta." Cô trợ lí xuất hiện ở cửa và nắm 2 dây xích cổ của chúng tôi ra sàn diễn để giao cho Mery.
Khi cô ấy bắt đầu dẫn chúng tôi ra ngoài. Cô ấy liếc về phía sau để đảm bảo rằng chúng tôi đang đi theo sau.
"Bất cứ ai nhìn vào bạn đều có thể thấy rằng bạn không phải là những nô lệ thực sự." Mery diễn thuyết với các khán giả một cách đầy thuyết phục khi chúng tôi đi những bước đi đầy khó khăn mới ra được sàn diễn.
Trong khi cô trợ lí đang chú ý đến chi tiết chuẩn lên sân trình diễn, thì Mery đang làm việc với khán giả. Cô ấy hỏi liệu họ có thích những gì họ sẽ xem cho đêm nay không, và khán giả đã nổ ra một tràng pháo tay nồng nhiệt. Có vẻ như có hàng trăm người hoặc hơn tham dự buổi biểu diễn. Khi khán giả yên lặng trở lại, Mery nói: "Cảm ơn rất nhiều. Tôi rất vui vì các bạn thích những thiết kế và nô lệ của tôi. Đây là một trong những mẫu nô lệ mới mà tôi dày công tìm kiếm và đã thiết kế cho những trang phục này dành người chơi có kinh nghiệm nhất."
Tôi đã tức điên lên! Còn Tara thì ngạc nhiên trọn to mắt nhìn Mery giới thiệu là tác phẩm của chị ta mà chị ta không thiết kế bộ trang phục nào trong hai bộ đang trình diễn. Khi lê bước bên cạnh Tara, tôi cố liếc nhìn cô ấy để xem cô ấy đang nghĩ sao nhưng chả nhận được câu trả lời nào mà chỉ giao tiếp bằng mắt chỉ nghe tiếng Mery cầm mic giới thiệu với khán giả.
Mery hạ micro xuống đứng giữa 2 chúng và nói nhỏ.
"Giờ thì các bạn đã trở thành nô lệ thật sự?" chị ta thì thầm với một nụ cười.
Không thể phủ nhận điều đó, chị ta đã đưa chúng tôi vào vở diễn của cô ấy. Giờ thì chúng tôi đã bị tàn phá, suy sụp và nằm dưới sự kiểm soát hoàn toàn của cô ấy. Không có gì chúng tôi không thể phục tùng nghe lệnh chị ta. Mery đã lấy đi thân xác của chúng tôi, lấy đi phẩm giá của chúng tôi và lấy đi công lao của chúng tôi. Tôi rất muốn lấy lại mọi thứ mà Mery đã lấy của chúng tôi, nhưng giờ thì chúng tôi không biết làm cách nào để làm được điều đó. Tôi quyết định cùng với Tara cố gắng vượt qua đêm nay.
Trong hai mươi phút tiếp theo, Mery sử dụng chúng tôi như một món đồ chơi tình dục để quảng cáo sản phẩm . Chị ấy đã giới thiệu sắp xếp lại các phụ kiện theo nhiều cấu hình khác nhau để thể hiện nhiều cách mà thiết bị có thể được sử dụng. Cùng một lúc, chị ấy chỉ vào những điểm nhạy cảm của chúng tôi và hướng dẫn sử dụng các loại đồ chơi trên thân thể của 2 chúng tôi 1 cách trừu tượng như thật trên thân thể của chúng tôi.
Chúng tôi cảm thấy bẽ mặt, nhưng chúng tôi miễn cưỡng nghe theo mọi lời nói của Mery chỉ vì lợi nhuận của công ty và lợi ích cho cả 2 chúng tôi. Tất nhiên, điều đó không đủ cho Mery. Chị ấy lăm lăm chiếc roi trong tay khi thì quất vào mông khi thì vào đùi 1 vài phát làm chúng tôi phát cáu nhưng chỉ rên khẽ qua cái bịt miệng đầy mùi cao su bằng hơi kia, một trong nhiều điều bất ngờ khó chịu nữa là cô ấy đem tất cả túi đồ nghề của chúng tôi lên phô bài tất cả các thứ của chúng tôi từ những thứ đã có mẫu đến những thứ chuẩn bị ra mẫu đều có mẫu sẵn sàng, thật lố bịch cho điều đấy có lẽ mọi thứ của chúng tôi đều được chị ta dự tính lấy từ lâu. Trong suốt thời gian giới thiệu về các phụ kiện đó, chị ấy pha trò về việc tìm được một nô lệ tốt khó như thế nào, và khán giả cũng cười theo cô ấy.
Khi chúng tôi đứng đó trước mặt có chúa mới biết có bao nhiêu người, chủ yếu là đàn ông, Mery từ từ mô tả các loại phụ kiện dành cho nô lệ 1 cách rành rọt như thế những thứ chúng tôi cùng nhau sáng tạo ra là của cô ấy vậy . Tôi đỏ mặt dưới chiếc mũ trùm đầu. Tôi đỏ mặt vì xấu hổ, nhưng thành thật mà nói, tôi cũng đỏ mặt vì kích thích tình dục. Vào những thời điểm khác nhau trong suốt quá trình thử thách của mình, tôi thấy mình rất phấn khích khi được lợi dụng và kiểm soát, và tôi ghét bản thân mình vì điều đó, tôi nhìn qua Tara có vẻ cô ấy cũng đang giống như tôi đang có suy nghĩ bâng quơ nào đấy.
Trước sự ngạc nhiên của chúng tôi, chị ta hét lớn qua chiếc micro của mình.
"Nào giờ là đến phần thực hành những bước huấn luyện nô lệ đầu tiên cho mọi người thưởng thức và tôi cần 2 người để giúp tôi thuần phục 2 nô lệ ở đây" cô ấy vừa dứt lời thì tiếng vỗ tay rần rần vang lên và sau đó có nhìu cánh tay giơ lên để làm tình nguyện viên cho việc đó.
Tôi liếc nhìn Tara ra hiệu bằng các tiếng rên qua cái bịt miệng cùng với lắc đầu nhưng vô ích đối với Mery, giờ đây 2 chúng tôi như cá nằm trên thớt.
Hai người có trách nhiệm giữ cho chúng tôi đứng yên trên sân khấu, mỗi người giữ 1 sợi xích cổ và đứng sau lưng để giữ chúng tôi, món đầu tiên mà Mery mún sử dụng là cặp kẹp núm vú đầu tiên sẽ chọn thử cho Tara trước.
Mery búng núm vú của Tara nhiều lần cho đến khi hai đầu vú nổi rõ. Khi đã hài lòng, cô ấy gắn những cái kẹp vào núm vú của Tara, và để cho sợi dây xích đu đưa tự do giữa chúng. Tara nhảy lên và hét vào bịt miệng, nhưng không thể thoát khỏi đau đớn của cặp kẹp ti của mình với một cái nhíu mày. Rõ ràng, các kẹp núm vú gây đau, nhưng không tài nào tránh né đau đớn được. Tôi đã ghi nhớ điều đó cho đến lượt của mình.
Sau khi chiêm ngưỡng xong tác phẩm thủ công của mình, Mery chuyển sự chú ý sang tôi.
"Bây giờ đến lượt bạn, cục cưng," chị ta nói với một nụ cười nham hiểm.
Đến lượt tôi, cũng như Tara, bị véo liên tục đến khi nào đầu vú to lên thì 2 cái kẹp thể hiện chức năng của mình, tôi cố gắng gượng nhắm mắt rên rĩ qua cái bịt miệng đầy mùi cao su kia không giãy giụa như Tara.
“Đây là một sản phẩm nữa để hành hạ những nô lệ mới và khó tính như thế này” cô ấy nói xong thì lấy trong những chiếc túi của chúng tôi ra 2 quả trứng rung, tôi cố tránh né nhưng bị người đàn ông phía sau giữ chặt không thể tránh né được.
Lần lượt tôi rồi đến Tara Bị nhét cái trứng đấy vào trong cô bé giữa trước mặt biết bao nhiêu đàn ông, thật xấu hổ và nhục nhã.
Đột nhiên, Tara bắt đầu rên rỉ hai mắt nhắm nghiền, rồi đến lượt tôi, cái trứng rung trong tình dục của tôi bắt đầu rung lên. Tôi hét lên vì ngạc nhiên và thích thú. Trước sự thích thú của đám đông, Mery đã sử dụng điện thoại của mình để điều chỉnh tần số rung. Với mỗi thay đổi về tốc độ, cơ thể tôi sẽ phản bội tôi và tôi không thể kiểm soát bản thân. Chỉ cần một cái búng tay trỏ, cô ấy có thể khiến tôi thở hổn hển, kêu meo meo, ngâm nga, run rẩy, đổ mồ hôi hoặc la hét. Mery chơi với tôi và Tara như một con rối, và tôi bất lực không thể ngăn cô ấy dừng lại.
Khán giả cười khúc khích trước điều đó, như tôi và Tara cố hét lên để cầu xin dừng lại . Tôi mất thăng bằng, và tôi ngã xuống. Kẹp núm vú của tôi đã khoét da tôi và bị xé toạc do tác động. Tôi thật may mắn khi có một quý ông BDSM sắc sảo ở phía sau đó đỡ lấy tôi trước khi tôi ngã xuống đất.
Khán giả vỗ tay và huýt sáo, và màn trình diễn kéo dài 10 phút của chúng tôi đã kết thúc. Tôi rất mừng vì cái trứng rung kia nó dừng lại. Tôi thở phào nhẹ nhõm mặc dù tôi biết rằng Mery sẽ bắt chúng tôi đứng trên sân khấu cho đến khi buổi thuyết trình của cô ấy kết thúc. Tất nhiên, tôi nghĩ rằng nó không thể tồi tệ như 10 phút trước, nhưng tôi biết gì đâu?
Đúng như tôi dự đoán, cô trợ lí dẫn 2 chúng tôi xung quanh khán phòng cho những khán giả ngắm cùng với sờ mó lung tung vào da thịt chúng tôi. Trong khi đó, Mery gõ liên tục vào chiếc điện thoại thông minh của cô ấy, và tôi cảm thấy cái trứng rung đều hoạt động. Nhưng nó không giống như trước đây. Lần này, họ đang ở trên một hum chậm. Kích thích vừa đủ để khiến tôi nóng bừng và khó chịu, nhưng không đủ để đưa tôi lên đỉnh. Tôi cảm thấy bực bội như địa ngục!
Trong khi Tara đang chống lại sự rung động đó một cách khó khăn, tất cả những gì tôi có thể nghĩ đến là tìm cách tự sướng. Tôi cảm thấy mình như một con đĩ hoàn toàn, nhưng tôi không quan tâm. Tôi cần phải có sự hài lòng của tôi. Tôi tìm kiếm một cái gì đó, bất cứ thứ gì, để chà xát lên. Cuối cùng, Tara mất hết lý trí và lang thang vào hàng khán giả để kìm hãm cái trứng rung kia .
Trong hai mươi phút, chúng tôi di chuyển từ người này sang người khác - cọ xát và cọ xát với họ. Ở đằng xa, tôi có thể nghe thấy Mery công nhận một thiết kế khác của chúng tôi, nhưng tôi lẫn Tara không thể tập trung vào đó. Chúng tôi muốn và cần được giải phóng tình dục của mình.
Vai chúng tôi bỏng rát. Tay thì tê cóng. Nhưng không ai trong số đó quan trọng. Vào thời điểm đó, tham vọng của cuộc đời tôi là đạt được cực khoái. Không ai xem cuộc biểu diễn nữa. Mọi người đều tập trung vào chúng tôi. Chúng tôi lướt qua khán giả như một con điếm rẻ tiền, và vào cuối hai mươi phút, Mery mỉm cười và bật máy rung lên để mang lại cho tôi một khoái cảm phun trào. Một lần nữa, tôi lại thấy mình hét vào bịt miệng, nhưng tôi không quan tâm. Tôi đã làm nó. Tôi đã làm nó, còn Tara thì gần như mệt mỏi đến nỗi ngã vào lòng một gã nào đấy thở hổn hển mệt nhọc.
Tôi không thể nhớ nhiều về những gì đã xảy ra ngay sau buổi biểu diễn. Tôi nhớ mình và Tara đã rất biết ơn vì được phép ngồi trên một chiếc ghế đẩu. Tôi nhớ vô số người đã kiểm tra các ràng buộc của chúng tôi. Có vẻ như mọi người ở đó đã nhúng tay vào tôi bằng cách nào đó. Một số vuốt ve chúng tôi. Một số tinh chỉnh tôi. Một số tát tôi. Tôi đã ngất đi.
Khi mở mắt, tôi đã thấy mình bị nhốt lại trong xà lim đối diện với Tara. Cô trợ lí đặt chúng tôi ngồi trên băng ghế. Tôi quan sát Tara phía bên kia cũng mệt mỏi không khác gì tôi.
Tôi nhìn lên đồng hồ, và đã là nửa đêm, chúng tôi đã ở đó dưới sự kiểm soát của Mery trong ba giờ. Mọi người từ khán giả đã về nhà. Chỉ còn lại chủ cửa hàng và những người tham gia mua hàng.
Không còn tiếng ồn xung quanh của cửa hàng, tôi có thể nghe thấy Mery nói chuyện với chủ cửa hàng ngay bên ngoài cửa khu vực thay đồ. Anh say sưa nói về các thiết kế và nói với Mery rằng anh đã bán được nhiều thiết bị hơn trong buổi trình diễn này so với số lượng anh bán được trong cả tháng trước.

CỬA HÀNG NÔ LỆ - Phần 2 (Copy FB: Hội những người thích truyện chữ)

 CỬA HÀNG NÔ LỆ

Phần 2 :
Vẫn còn vài phút nữa trước khi buổi biểu diễn bắt đầu. Khi trang phục của cô gái nô lệ của Tara đã hoàn tất, Trợ lí buộc một sợi dây da vào một trong những chấn song trên nóc phòng giam của Tara. kẹp đầu còn lại của dây buộc vào cổ áo của Tara và bật máy rung trong quần lót của Tara.
Tara nhắm mắt lại và rên rỉ trong bịt miệng. Cô ấy xoa đùi và di chuyển bàn chân lên xuống như thể cô ấy đang chồm dậy tại chỗ. Tara trông thất vọng, bối rối và ngây ngất cùng một lúc. Cô cố gắng dụi vào song sắt, nhưng dây buộc quá ngắn. Dây buộc ngắn cũng khiến cô ấy không thể ngồi xuống băng ghế. Cô ấy chỉ nhịp nhàng lắc hông và di chuyển chân của mình trong một điệu nhảy khoái cảm.
Trong khi Tara bận tâm với chiếc quần lót đang rung, cô trợ lí đã thêm khóa vào vài chiếc khóa bị thiếu. Cuối cùng, cô ấy lấy ra một bộ kẹp núm vú hình cỏ ba lá từ chiếc túi mà chúng tôi đã mang từ văn phòng đến. Tôi đã đóng gói chiếc túi đó, và tôi không nhớ đã đặt chúng vào đó. Một lần nữa, tôi nghĩ rằng chắc hẳn Tara đã trải qua nhiều chuyện khi tôi không ở bên.
Trợ lí búng núm vú của cô gái nhiều lần cho đến khi hai đầu vú nổi rõ. Khi đã hài lòng, cô trợ lí gắn những cái kẹp vào núm vú của cô gái, và để cho sợi dây xích đu đưa tự do giữa chúng. Tara nhảy lên và hét vào bịt miệng, nhưng vẫn tiếp tục điệu nhảy của mình với một cái nhíu mày nhăn mặt . Rõ ràng, các kẹp núm vú gây đau, nhưng chúng không vượt quá tác dụng của máy rung. Tôi đã ghi nhớ điều đó cho các thiết kế trong tương lai của mình.
Sau khi chiêm ngưỡng xong tác phẩm thủ công của mình, cô trợ lí chuyển sự chú ý sang tôi.
"Bây giờ đến lượt bạn, cục cưng," cô ấy nói với một nụ cười nham hiểm.
“Bà chủ của tôi nói với tôi rằng bạn sẽ mặc bộ đồ bó chặt nhất,” cô trợ lí nói như thế.
Tôi nhìn cô ấy với ánh mắt dò hỏi và bắt đầu chậm rãi lắc đầu. Không. Điều đó không thể đúng. Bộ trang phục thứ hai được cho là ít nghiêm trọng nhất.
Trước khi chúng tôi có thể tiếp tục, Tara vẫn còn đang rung lắc vì cái chíp rung kia và Cô chủ Mery bước vào căn phòng. Tara cố gắng la hét qua cái bịt miệng một cách bất lực để gọi cô trợ lí tắt dùm cái chip rung.
Mery và trợ lí nói chuyện nhẹ nhàng. Vì vậy, tôi không thể hiểu hết những gì được nói.
Tôi nghĩ tôi đã nghe Mery hỏi trợ lí tại sao tôi chưa mặc quần áo. Cô trợ lí trả lời rằng cô ấy đang làm việc đó, và tôi sẽ sẵn sàng khi cô gái kia làm mẫu xong bộ trang phục đầu tiên.
Cô chủ Mery đã xác nhận rằng sẽ chỉ có 2 bộ trang phục, Tara sẽ làm người mẫu cho bộ trang phục thứ nhất và tôi sẽ là người mẫu cho bộ trang phục thứ 2, điều này khiến tôi cảm thấy thoải mái đôi chút, nhưng sau đó tôi nghe Mery nói điều gì đó về chúng tôi. Tôi chỉ nhặt nhạnh từng chút một, nhưng tôi bắt đầu có những mối quan tâm nghiêm túc.
"... Bạn có chắc là nên để các cô ấy ở ngoài đó trong buổi thuyết trình thứ ba không? Việc đó có thể lâu hơn khả năng chịu đựng của các cô ấy," Cô trợ lí cảnh báo.
“Đừng ngớ ngẩn,” Mery nói một cách bất cần. "Các cô ấy đã chế tạo ra các loại trang phục đó thì tốt nhất nên tận hưởng nó trước tiên. Tôi nghĩ rằng các cô ấy có thể chịu đựng được hai mươi phút khó chịu."
"Với tất cả sự tôn trọng, thưa bà chủ, sẽ không chỉ là hai mươi phút. Nó sẽ giống như một giờ. Ít nhất 10 phút quay lại đây để chờ ra ngoài; 20 phút cho bài thuyết trình của bà; 20 phút chờ cho bài thuyết trình cuối cùng để hoàn thành; cộng với bất cứ lúc nào bạn muốn để khách hàng kiểm tra các cô ấy," Trợ lí nói, bảo vệ lời cảnh báo trước đó của cô ấy.
"Đủ!" Mery sốt ruột nói.
"Đó là buổi trình diễn của tôi. Hãy làm theo cách của tôi," Mery ra lệnh.
Trợ lí nói với Mery rằng cô ấy rất do dự về quyết định của Mery, nhưng Mery dường như không quan tâm.
"Tôi nói rằng 2 con khốn đó sẽ nhận được những gì cô ấy xứng đáng. Nếu ai đó thích các thiết kế của họ, tôi sẽ để khách hàng tra tấn họ trong hơn một giờ đó ," Madison nhấn mạnh.
Tôi biết mình đã hoàn toàn bị lừa dối. Tara cũng tham gia vào kế hoạch này và cả hai đều nghĩ rằng đây là thiết kế của Mery.
Tôi không thể tin những gì tôi đang nghe! Nếu ai đó đã đánh cắp tác phẩm của chúng tôi, thì đó là Tara. Rốt cuộc, chúng tôi đã bị nhốt vào hai phụ kiện mà chúng tôi đã cất công thiết kế giờ bị lấy trộm từ văn phòng của chúng tôi từ Tara.
Tôi phải cho Tara biết rằng Mery đang nói dối cô ấy. Tôi bắt đầu càu nhàu ầm ĩ, giậm chân và điên cuồng di chuyển về phía mũ trùm đầu với đôi tay bị còng. Chắc tôi trông như một bệnh nhân tâm thần. Tôi chắc chắn rằng chiếc mũ trùm đầu đã làm nổi bật cảm xúc điên cuồng trong mắt tôi.
Không giống như trước đây, Mery không phớt lờ sự chống đối của tôi. Cô ấy bước về phía tôi và vặn núm vú bên trái của tôi mạnh đến mức tôi nghĩ nó sẽ rơi ra.
"Nghe đây, con khốn ngu ngốc!" cô rít lên. "Như tôi đã nói với Tara, tôi nghĩ cô sẽ nhận lấy những gì sắp đến với mình."
Mặc dù núm vú của tôi vẫn còn đau nhức, nhưng tôi càu nhàu "uh-uh" và lắc đầu "không" với sự trả thù.
Mery quay lại để lấy phần còn lại của bộ trang phục của tôi ra khỏi túi. Cô ấy lần lượt lôi ra những bài báo do tôi thiết kế nhưng quyết định không công bố cho đến sau buổi trình diễn. Tôi không thể tin vào mắt mình! Một số món đồ đã bị đánh cắp khỏi văn phòng của chúng tôi - những nguyên mẫu mà bộ phận chế tạo của chúng tôi đã làm. Nhưng có những mặt hàng khác mà chúng tôi đã thiết kế mà chúng tôi chưa kịp yêu cầu nguyên mẫu. Điều đó chỉ có thể có nghĩa là Tara đã ở trên máy tính làm việc của tôi! Chắc hẳn cô ấy đã tự mình cung cấp các bản thiết kế cho bộ phận chế tạo cho Mery.
Trong hai mươi phút mà Tara đang làm mẫu cho bộ trang phục đầu tiên còn đang nhăn nhó khó chịu bên kia giờ là đến lượt của tôi, tôi bị buộc phải đi đôi giày cao gót ba lê bằng da màu đen. Đôi giày được khóa vào chân tôi bằng hai ổ khóa mỗi cái, khiến tôi không thể tháo chúng ra nếu không có chìa khóa. Tiếp theo, Mery tháo khóa còng tay để trợ lí đeo một chiếc Armbinder màu đen cho 2 cánh tay của tôi. Tôi có thể nhìn thấy trong gương rằng bộ phận chế tạo đã làm theo đúng thiết kế của chúng tôi, bao gồm cả đường viền màu đỏ gắn tất cả các bộ phận lại với nhau. Cô ấy siết chặt nó khi hai cánh tay trên của tôi bị kẹp chặt vào nhau một cách đau đớn.
Sau đó đến corset. Đó là một chiếc áo nịt ngực bằng da màu đỏ có đường viền với đường viền màu đen để tôn lên phần giáp tay. Cô ấy buộc chặt nó quanh eo tôi, nhưng may mắn là tôi vẫn có thể thở mà không quá đau. Bộ ngực trần của tôi sau đó được trang trí bằng kẹp núm vú. Không giống như những chiếc kẹp núm vú mà Tara đeo, những chiếc kẹp này có những ngạnh sắc nhọn có thể đâm thủng da chỉ với một áp lực nhỏ nhất. Tôi gần như bất tỉnh khi cô ấy đặt những thứ này cho tôi.
Cuối cùng, trên hết, 1 chiếc quần lót chip rung như Tara mặc vào cho tôi, khi cái chip hoạt động cảm giác tôi mún ra ngay lập tức, hai chân không kìm chế đứng yên được nữa mà phải cử động do cảm thấy rất khó chịu chưa từng thấy.
"Nào, hãy tận hưởng những giây phút còn lại đi 2 người mẫu, chúng ta chuẩn bị lên sàn trình diễn nào" Mery hào hứng nói.
Trong khi trợ lí dùng còng khóa chân tôi lại thì Mery đi ra bên ngoài sân khấu trình diễn.
Trợ lí đeo cho 2 chúng tôi một chiếc vòng cỗ kim loại sáng bóng, 1 sợi dây xích nhỏ xinh xắn được mắt vào, dắt 2 chúng tôi đi từng bước nhỏ khó khăn để ra sân khấu trình diễn cho biết bao nhiêu người chiêm ngưỡng, thật quá xấu hỗ, nhục nhã....
Còn tiếp

CỬA HÀNG NÔ LỆ - Phần 1 (Copy FB: Hội những người thích truyện chữ)

 CỬA HÀNG NÔ LỆ

Phần 1 : Màn kịch
Tara và tôi đã là đồng nghiệp được vài tháng. Chúng tôi làm việc cùng nhau tại một công ty quần áo chuyên về đồ latex, đồ da và đồ bó sát. Dù bắt đầu làm việc cùng thời điểm nhưng Tara luôn khoe khoang với mọi người rằng cô ấy có nhiều kinh nghiệm hơn tôi.
Thành thật mà nói, ngay từ đầu, chúng tôi đã cạnh tranh với nhau trong tất cả các công việc. Hãy đối mặt với nó, các công ty giống như của chúng tôi cần phải theo dõi chi phí của mình và cả hai chúng tôi đều biết rằng công ty thực sự chỉ cần một nhà thiết kế thời trang tôn sùng. Tôi cố gắng không tỏ ra cạnh tranh quá mức, nhưng tôi biết Tara đang làm hết sức mọi thứ để giữ công việc của mình.
Sếp của chúng tôi khuyến khích chúng tôi làm việc cùng nhau, kết bạn với nhau, nhưng cả hai chúng tôi đều biết rằng công ty không đủ lớn cho cả hai chúng tôi. Tôi nghĩ rằng họ đang cố gắng đánh giá, so sánh chúng tôi với nhau để quyết định ai nên giữ lại và ai nên từ bỏ.
Để đảm bảo rằng chúng tôi làm việc cùng nhau, chủ công ty quyết định cử cả hai chúng tôi đến tổ chức một buổi trình diễn thời trang cho một số khách hàng ở Howton, một thành phố lân cận. Chúng tôi được yêu cầu chia sẻ nhiệm vụ bao gồm: thiết kế và lựa chọn sản phẩm để triển lãm; đặt địa điểm; tuyển dụng người mẫu; sáng tác và tường thuật bài thuyết trình.
Mọi hy vọng rằng cả hai chúng tôi có thể đảm bảo một vị trí trong công ty đã tan thành mây khói ngay khi chúng tôi bắt đầu thực hiện nhiệm vụ. Chúng tôi không thể thống nhất về bất cứ điều gì mà không tranh cãi. Sau một cuộc thảo luận sôi nổi, chúng tôi quyết định giữ chi phí ở mức tối thiểu. Thay vì thuê những người mẫu có kinh nghiệm, được trả lương cao, chúng tôi sẽ sử dụng lối sống nô lệ; và thay vì thuê một hội trường hoặc phòng tiệc, chúng tôi sẽ sử dụng một cửa hàng tôn sùng địa phương.
Chúng tôi cũng đã đưa ra kịch bản của chương trình. Đó sẽ là một cuộc triển lãm chi tiết về ba bộ trang phục, mỗi bộ được thể hiện bởi một người mẫu khác nhau. Không giống như một buổi trình diễn thời trang truyền thống, các người mẫu của chúng tôi sẽ không dễ dàng thay trang phục và phụ kiện của họ.
Phân chia các nhiệm vụ cũng khó như quyết định các chi tiết của buổi biểu diễn. Cuối cùng, chúng tôi quyết định sử dụng các thiết kế mà mỗi người chúng tôi vừa hoàn thành - hai mẫu của Tara và một mẫu của tôi. Tara nói rằng cô ấy biết những người chơi trong khu vực và cô ấy nhất quyết muốn thu hút tài năng. Vì vậy, tôi đồng ý nghiên cứu và đặt trước địa điểm. Cuối cùng, chúng tôi tung đồng xu để quyết định ai sẽ viết chương trình và ai sẽ là MC cho buổi trình diễn thời trang. Tôi đã thắng và chọn nhiệm vụ làm MC vì nghĩ rằng nó sẽ giúp tôi được tiếp xúc nhiều hơn.
Chúng tôi chỉ có một tuần để chuẩn bị mọi thứ cho buổi biểu diễn. Tôi nhanh chóng chọn một cửa hàng tôn sùng dựa trên nghiên cứu trên Internet. Việc này khá dễ dàng vì chỉ có một cửa hàng tôn sùng trong vòng 50 dặm quanh Howton. Tara đã liên lạc với một Cô chủ, người có thể sắp xếp cho ba cô gái nô lệ làm người mẫu cho chúng tôi. Sau đó, mọi thứ dừng lại để Tara hoàn thành thiết kế của mình và viết kịch bản cho buổi biểu diễn. Tôi không thể tin được cô ấy làm việc chậm như thế nào.
Tôi đã hoàn thành thiết kế của mình trước khi chúng tôi được giao dự án. Trên thực tế, tôi đã có một số thiết kế đã hoàn thành để lựa chọn. Tôi đã hoàn thành thiết kế bộ trang phục tốt thứ hai. Bộ trang phục đẹp nhất của tôi thật tuyệt vời, nhưng có lẽ quá khắt khe để một người mẫu có thể chịu đựng được trong khoảng thời gian cần thiết để mô tả và thể hiện tất cả các đặc điểm. Bên cạnh đó, nếu mọi thứ không suôn sẻ với tôi trong buổi biểu diễn, tôi muốn giữ một con át chủ bài để gây ấn tượng với ông chủ.

Tara cuối cùng đã hoàn thành kịch bản vào sáng thứ Năm. Tôi nghĩ rằng cô ấy cố tình gửi muộn chỉ để làm mất thời gian chuẩn bị của tôi và khiến tôi lo lắng. Theo một cách nào đó, nó cũng hoạt động. Thực sự tôi chỉ có buổi chiều để luyện tập, và cô ấy đã ở bên tôi suốt thời gian đó để chỉ trích và bắt lỗi của tôi. Tất nhiên, Tara gọi đó là "góp ý".

Vào thứ Sáu, Tara và tôi cùng nhau lái xe đến cửa hàng bán đồ tôn sùng ở Howton. Đó là lần đầu tiên chúng tôi có cơ hội tìm hiểu nhau ngoài công việc. Cô ấy thực sự có vẻ dễ mến - hoàn toàn không xấu như tôi nghĩ. Chúng tôi đã dành thời gian lái xe. Chúng tôi dừng lại để ăn trưa một lúc lâu, và chúng tôi nói về những điều chúng tôi thích và không thích. Chúng tôi nói về quá khứ của mình và hoàn toàn tránh nói về công việc. Tôi nghĩ đó là khoảng thời gian thú vị nhất mà tôi từng trải qua với cô ấy.
Tối thứ sáu, chúng tôi đến cửa hàng tôn sùng. Đó là tất cả mọi thứ tôi mong đợi nó sẽ được. Đó là một cửa hàng bán lẻ lớn ở vùng ngoại ô của một khu thương mại, và đó là công việc kinh doanh của một người. Chúng tôi tự giới thiệu mình với chủ sở hữu, Jon, và anh ấy chỉ cho chúng tôi xung quanh. Jon đã sắp xếp lại các giá treo quần áo độc lập của mình theo cách để tạo ra một loại sàn diễn và sân khấu. Từ sân khấu, tôi có thể chỉ ra những đặc điểm của ba thiết kế của chúng tôi. Khu vực thuyết trình được bao quanh bởi bàn ghế cocktail, và khán giả sẽ ở đủ gần để xem và có thể chạm vào sản phẩm.
Người chủ đưa chúng tôi ra phòng sau để xem nơi các cô gái thay đồ. Nó thật hoàn hảo. Jon tự hào về việc cung cấp bầu không khí thích hợp cho những người bảo trợ của anh ấy, và phòng thay đồ của anh ấy thực sự là bốn phòng giam 6 x 6 với trần nhà có chấn song và cửa khóa. Tara và tôi rất ấn tượng. Thật tuyệt!
Chúng tôi không còn nhiều thời gian nên đã dỡ các túi dụng cụ ra khỏi xe. Trước khi rời đi, chúng tôi đã chuẩn bị cho mỗi chiếc túi một bộ dây buộc khác nhau mà chúng tôi sẽ trình bày. Chúng tôi đặt từng chiếc túi vào một ô riêng biệt. Chúng tôi cũng mang theo những túi dụng cụ để bán, và chúng tôi đưa tất cả những túi đó cho người chủ để trưng bày dọc bên ngoài cửa hàng. Bằng cách đó, khán giả có thể mua hàng hóa của chúng tôi sau chương trình. Tất nhiên, Jon sẽ được hưởng một phần doanh thu để bù cho việc sử dụng cửa hàng của anh ấy.
Tôi đã kiểm tra chiếc micrô được lắp trên bục mà người quản lý cửa hàng đã thuê cho dịp này, và mọi thứ dường như đều ổn. Tôi đang xem lại kịch bản, và tôi đang điều chỉnh nhịp độ của mình thì Cô chủ mà Tara đến cùng với trợ lí của cô ấy. Sự xuất hiện của họ đã phá vỡ sự tự tin bình tĩnh của tôi.
Cô chủ bước vào cửa hàng quay lưng về phía tôi, vừa nói vừa mắng nhiếc vào điện thoại. Tôi đã bị sốc. Tôi cho rằng cô ấy không phải là một người như thế, nhưng rõ ràng là tôi đã nhầm.
Cô chủ ăn mặc không chê vào đâu được trong chiếc áo hai dây bằng da và váy ngắn bằng da hở hang nhưng đầy uy quyền. Người trợ lí cũng mặc đồ da, nhưng nó ở dạng dây nịt toàn thân với cổ áo tích hợp. Cô ta phối đồ phù hợp đối với Bà chủ.
Tôi quan sát khi cả hai đi qua cánh cửa đến khu vực hậu trường, và tôi có thể nghe thấy Cô chủ đang chửi rủa và đe dọa người nô lệ bất lực.
Cuối cùng, sau tiếng đóng và khóa cửa kim loại nặng nề, sự hỗn loạn lắng xuống. Cô chủ xuất hiện trở lại từ khu vực phía sau trông không được bình tĩnh và có vẻ hơi mất kiểm soát, như thể không tin vào điều gì đó đã xãy ra. Cô ấy sải bước về phía tôi và Tara nhìn chúng tôi từ đầu đến chân trước khi nói.
"Tôi là Mery, còn 2 cô là Tara và Anna?"
"Xin chào, tôi là Anna," tôi nói với một nụ cười gượng gạo.
"Xin chào, tôi là Tara là người liên lạc trực tiếp với cô mấy ngày nay ," Tara đang cố gắng trình bày cho lần hợp tác này.
Sau một cái ôm ngắn ngủi, Cô chủ lấy lại vẻ mặt nghiêm nghị.
"Tôi có 1 tin rất buồn là người mẫu nô lệ hôm nay sẽ không đến được do bị cúm, tôi mới vừa nhận được cuộc gọi từ các cô ấy." Mery vẻ mặt buồn rầu nói
“Cái gì, như vậy thì phải làm sao,” Tara nói, lắc đầu lo lắng.
"Xin thứ lỗi cho tôi một chút. Tôi cần nói chuyện với 2 bạn về điều đáng tiếc này," Mery nói 1 cách như buổi trình diễn đã bị hủy.
Tara nhìn lại và hỏi "Nhưng, chúng ta không thể hủy buổi trình diễn tối nay phải không?"
"Đúng vậy, thật sự không còn cách nào khác để thay thế sao?"
Tôi rầu rĩ nói 1 cách bất lực
Tara nắm lấy cả hai vai tôi và đối mặt với tôi. Rồi cô gục đầu xuống đất.
"Thật sự phải hủy sao?" tôi hỏi.
Tara hít một hơi thật sâu, và cô ấy giải thích rằng nếu không có người mẫu trình diễn thì xem như công cốc của cả 2 người chúng ta. Họ đã bị cúm, và Chủ nhân của họ không cho phép chúng tôi sử dụng họ để làm mẫu cho các thiết kế của chúng tôi tại buổi trình diễn tối nay.
Thật không nói nên lời.
Tôi nhìn đồng hồ và khán giả sẽ bắt đầu đến bất cứ lúc nào.
“Thế là xong,” tôi nói. "Chúng tôi không có buổi biểu diễn. Không có cách nào khác hay sao để có một buổi trình diễn gắn kết."
Tara nhìn đi chỗ khác.
“Phải có cách nào đó để cứu vãn chuyện này,” cô nói với giọng thất vọng.
Một lúc sau, Mery mắt cô ấy sáng lên và cô ấy nói "Chờ một chút, có một cách mà chúng ta vẫn có thể thực hiện buổi biểu diễn."
"Cách gì, khi chúng ta không có 1 người mẫu trình diễn ?" Tôi nói đùa.
"Chà, đại loại là như thế nào..." Tara nói với ánh mắt mong chờ mery.
Tôi hy vọng rằng cô ấy đã đưa ra một giải pháp khả thi.
Giải pháp của Mery rất đơn giản: chúng tôi cần người thay thế những nữ nô lệ bị mất tích. Tất nhiên, tôi đồng ý với điều đó, nhưng làm sao chúng tôi có thể thay thế mấy người trong số họ?
Tara giải thích rằng chúng tôi không cần phải thay thế ai cả. Chúng tôi không có phương án dự phòng. Nếu chúng tôi có người mẫu khác, thì chúng tôi không cần phải lo lắng đến mức này .
Mery nhìn chằm chằm Tara và tôi rồi xoay vòng 2 chúng tôi 1 cách chăm chú.
Nghe có vẻ như nó có thể hoạt động.
"Chị có thể gọi cho đối tác của mình và nhờ họ thay thế được không?" tôi hỏi.
"Không có thời gian cho việc đó. Nếu được thì Họ phải có mặt ở đây rồi. Bên cạnh đó, tất cả những người liên hệ khác của tôi sẽ có mặt trong số khán giả," Mery giải thích.
Sau đó, cô ấy trả lời, Cô ấy đã nghĩ đến ai để thay thế? Không ai khác ngoài 2 chúng tôi!
"Bạn không thể nói với tôi điều này 30 phút trước khi chúng tôi dự định ra mắt bộ sưu tập, Mery!" Tôi phản đối, giọng tôi cao lên thành một tiếng rên the thé. Tôi đã rất cuồng loạn.
"Chị là người điều hành sàn diễn. Đây là lỗi của chị, không phải chúng tôi. Đáng lẽ chị phải cho người mẫu đến trước khi chị đến đây!" Tôi đã than phiền."Và bây giờ chị muốn chúng tôi thay thế cho nô lệ bị ốm?!" Tôi không thể tin được điều này.
"Tại sao chúng ta không thể nhờ một cô gái nào đó gần đây để thay thế?" Tôi hỏi.
"Bạn biết chủ sở hữu sẽ không thích điều đó. Chúng tôi ở đây một mình và chúng tôi cần nhanh chóng đưa ra giải pháp," Mery giải thích.
Tất nhiên, tôi biết rằng ông chủ của chúng tôi có quy định nghiêm ngặt về việc sử dụng khách hàng tiềm năng làm tình nguyện viên. Anh ấy luôn lo lắng rằng họ có thể phàn nàn trong hoặc sau cuộc biểu tình và rằng anh ấy có thể bị mất doanh số bán hàng.
"Sự thật là nếu chúng ta không tìm được người thay thế, chúng ta sẽ không có buổi biểu diễn. Chính bạn đã nói như vậy!" Mery nói với chúng tôi một cái nhìn lo lắng, cầu xin.
Cô ấy đã đúng. Không có cách nào chúng tôi có thể thực hiện chương trình này khi không có một nô lệ.
Sự thật là chúng tôi cần ít nhất 3 nô lệ khác. Tất nhiên, chúng tôi chỉ có 2, Cô chủ giúp chúng tôi thay trang phục thì ai sẽ là người phụ trách dẫn sàn diễn, một người giám sát việc mặc quần áo cho nô lệ ở phòng sau, và người kia dẫn họ xuống đường băng. Ngay khi tôi cân nhắc việc yêu cầu một trong số họ làm người thay thế, tôi nhận ra rằng họ sẽ không bao giờ chấp nhận đóng vai nô lệ.
"Nhưng ai sẽ làm những khâu còn lại của chương trình nếu chúng tôi đồng ý làm người mẫu?" Tôi lo lắng hỏi.
"Chị sẽ chịu trách nhiệm thuyết trình, và chị không dám làm hỏng buổi diễn" Mery nói với giọng chắc nịch. "Đừng lo. Chị đã xem bài thuyết trình đó, nhớ không? Và chị đã ở đó trong suốt thời gian em diễn tập nó. Chị có thể thay cho em, các em phù hợp hơn với vai trò đó,"Mery kết luận.
Cô ấy đã đúng. Tôi đã phân tích tình hình và đi đến kết luận giống như cô ấy nói, Tara và Tôi là ứng viên phù hợp nhất để đóng vai nô lệ.
Tất nhiên, chúng tôi có một đống lý do để phản đối, nhưng lý do lớn nhất của tôi là khả năng chịu đau kém. Là một trong những nhà thiết kế của bộ sưu tập, tôi biết dòng quần áo này bó rất chật. Nó bao gồm giày cao gót cao hơn giầy bình thường, áo nịt ngực chật hơn, quần lót chật hơn, quần tất giả và nhiều đồ bó sát hơn so với các bộ sưu tập tôn sùng trước đây của chúng tôi. Tara và tôi coi "Bộ sưu tập kỷ luật nghiêm khắc" của chúng tôi là một thách thức đối với cả những nô lệ linh hoạt và kinh nghiệm nhất.
"Vậy bạn sẽ như thế nào?" Tara hỏi tôi. "Bạn có sẵn sàng giúp công ty không?"
Tôi nhìn chằm chằm vào đôi mắt đầy hy vọng của cô ấy với hàng nghìn suy nghĩ chạy qua tâm trí. Tôi không thể tin vào những gì mình sắp làm, nhưng tôi không thể nghĩ ra một giải pháp nào tốt hơn.
"Được rồi. Tôi sẽ làm. Tôi sẽ làm... vì tôi và cả công ty!
"Cảm ơn, 2 bạn " Tara rạng rỡ nói.
"Hãy làm tốt công việc của 2 bạn, và tôi có thể có một phần thưởng đặc biệt cho 2 bạn sau buổi biểu diễn," Mery mỉm cười và nháy mắt với chúng tôi.
Đó là một chút kỳ lạ. Tôi không hiểu ý của chị ta là gì, nhưng bị cuốn vào sự cấp bách của thời điểm này, chúng tôi không thực sự để ý.
Chúng tôi vội vã vào trong trước khi khán giả bắt đầu đến. Khi chúng tôi đã ở phía sau cửa hàng, tôi đi cùng Tara mỗi người vào phòng giam riêng. Nó dường như nhỏ hơn khi ở bên trong nó. Đối diện phòng giam của tôi là phòng giam của Tara.
Chúng tôi cảm thấy hơi tội lỗi. Chúng tôi biết rằng thiết kế của tôi có thể được sử dụng một cách miễn cưỡng cho nhiều cô gái như vậy. Sẽ là nói dối nếu không thừa nhận rằng tôi thường mơ mộng về những nô lệ. Nhiều đêm tôi tự hỏi sẽ cảm thấy như thế nào nếu bị đối xử như vậy. Chúng tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ tiến rất gần đến việc sống trong ảo mộng đó.
Giọng điệu đầy kiêu ngạo, Mery ra ngoài xách vào những chiếc túi đồ mà chúng tôi đem đến đây và ra lệnh cho chúng tôi cởi đồ. Tôi ngạc nhiên là chị ta không tử tế hơn một chút nào mặc dù chúng tôi đang xử lý rắc rối của cô ấy. Tuy vậy, chúng tôi đã tuân theo mệnh lệnh của chị ấy, và chúng tôi cởi bỏ tất cả quần áo và giày cao gót của mình, gấp đồ đạc của mình và đặt chúng trên băng ghế trong phòng giam.
Tara đứng trước mặt tôi với một nụ cười bỡ ngỡ.
Có một chút đắc ý trong giọng nói của Mery, nhưng chúng tôi sẽ không chơi trò chơi nhỏ của cô ấy. Tôi chỉ phớt lờ sự kiêu ngạo của cô ấy.
"Tôi chắc rằng các bạn sẽ thích điều này" Mery nói với 2 chúng tôi.
Đó là một cảm giác kỳ lạ. Mặc dù tôi làm việc với tư cách là một nhà thiết kế trang phục nô lệ, nhưng chúng tôi chưa bao giờ bị kiềm chế hoàn toàn. Ồ, tôi đã thử đeo còng da, từng cổ tay một, nhưng trước đây tôi chưa bao giờ bị trói cổ tay hoàn toàn, chứ đừng nói đến sau lưng.
Sau khi tôi và Tara bị còng tay, mỗi người được đưa vào một phòng giam. Mery nhìn chằm chằm vào mắt chúng tôi và nói rằng chúng tôi sẽ được đối xử giống như những nô lệ. Tara và tôi là đại diện duy nhất của công ty chúng tôi, và chúng tôi cần giữ bí mật nhỏ này cho riêng mình.
"Còn chủ cửa hàng và cô Madison thì sao?" tôi hỏi. "Họ đã nhìn thấy chúng tôi. Họ sẽ biết rằng đã có chuyện xảy ra."
"Tôi đã nghĩ về điều đó," Mery nói khi đang nhặt quần áo của tôi và Tara để chúng vào chiếc túi gần cửa. Khi cô ấy cho quần áo của tôi vào chiếc túi, tôi nghĩ nên mang thêm vài chiếc túi nữa sẽ rất tiện lợi.
Mery giải thích rằng sẽ nói với Jon và Công ty là chúng tôi bị cúm và chúng tôi cần phải rời đi. Họ không thấy chúng tôi đến cùng xe, vì vậy họ sẽ nhận ra.
Mery quay lại với chiếc mũ da trên tay. Tôi hơi ngạc nhiên vì tôi nhận ra chiếc mũ trùm đầu, nó không có trong danh mục "Bộ sưu tập Kỷ luật Nghiêm khắc" của chúng tôi. Đó là một trong những phụ kiện mà chúng tôi dùng cho người mẫu nô lệ, giúp họ không bị bại lộ danh tính.
Tôi vẫn đang cố hiểu kế hoạch của Mery. Nếu cô ấy nói với họ rằng chúng tôi ra đi vì bị cúm, chúng tôi nhận ra rằng điều đó sẽ khiến chúng tôi bị tính là không làm việc sẽ bất lợi với công ty. Chúng tôi tự hỏi liệu cô ấy có định sử dụng sai lầm này để làm xấu hình ảnh của chúng tôi không.
Mery vuốt tóc tôi và luồn nó qua một cái lỗ ở phía sau mũ trùm đầu khi cô ấy kéo nó hoàn toàn qua đầu Tara. Ngoài cái lỗ ở phía sau để chứa tóc dài hơn, chiếc mũ trùm đầu còn có một vài vòng chữ D tích hợp, lỗ cho mắt, lỗ mũi và miệng của người mặc, và không có gì khác. Nó che hết các đặc điểm của người mặc, khiến người mặc chẳng khác gì một vật bằng da.
"Chờ một chút, Mery," tôi nói với chiếc mũ trùm đầu bằng da buộc môi tôi hơi bĩu ra.
"Nếu chị nói với công ty rằng em bị cúm và không đến đây thì em sẽ không được chấm công cho tất cả công việc của mình trong chương trình," tôi giải thích.
"Hmmm. Có lẽ bạn đúng," Tara trầm ngâm nói.
Mery và trợ lí bình tĩnh tiếp tục công việc của mình trên mui xe. Nó được dự định là một món đồ được sản xuất theo số đo và nó bao gồm một mặt sau có dây buộc. Mery buộc cho Tara và trợ lí buộc chặt mũ trùm đầu cho tôi . Khi cô ấy hoàn thành, nó vừa vặn như một làn da thứ hai. Nó dường như được tạo ra đặc biệt cho chúng tôi - bởi vì nó vừa vặn như vậy. Bất cứ khi nào chúng tôi thiết kế một tác phẩm mới, chúng tôi sẽ sử dụng các phép đo của riêng mình bất cứ khi nào có thể để đảm bảo rằng tác phẩm trông giống như ý định của chúng tôi.
Cái này hoàn toàn phù hợp, mặc dù đây là cơ hội đầu tiên chúng tôi phải thử nó.
Mặc dù chúng tôi vẫn chưa nói chuyện xong, tôi mở miệng theo bản năng. Tôi biết rằng chúng tôi không thể thảo luận tình hình trước mặt Mery.
Điều mà tôi không biết là Mery đã chọn một trò bịt miệng có mục đích dùng cho những nô lệ ngỗ nghịch. Tôi nhận ra vị đắng của cao su ngay khi cô trợ lí đút cái bóng xì hơi vào miệng tôi. Khi cô ấy buộc chặt nó sau đầu tôi, tôi cố gắng nói với cô ấy rằng cô ấy đã dùng nhầm bịt ​​miệng, nhưng sự phản đối của tôi phát ra như một tiếng lầm bầm.
Tôi điều chỉnh bóng đèn trong miệng khi Tara ở bên kia cũng đang nhăn nhó khó chịu ra mặt. và tôi lại cố gắng cảnh báo Tara về nhầm lẫn nhưng vô ích. Chúng tôi chắc chắn rằng họ có thể hiểu ý của tôi ngay lúc đó, nhưng cả hai đều hoàn toàn phớt lờ chúng tôi.
"Mọi thứ đã sẵn sàng chưa, trợ lí?" Mery lớn tiếng hỏi?.
Đó là lần đầu tiên nghe cô ấy gọi Mery là "Bà chủ". Lần đầu tiên, tôi coi đó là hình thức vì Mery là người đã giải quyết vấn đề hôm nay cho chúng tôi, nhưng lại khiến chúng tôi lo lắng.
"Tôi thấy chúng ta đã tìm được người thích hợp nhất," Madison mỉm cười nói.
"Vâng, cái này có vẻ đúng," cô ấy nói về chúng tôi.
"Chắc chắn là như thế," Mery trả lời.
"Tôi cũng sẽ rất tức giận nếu đồng nghiệp của tôi thuyết phục tôi cởi trần và sau đó còng tay tôi," Mery nói thêm với một tiếng cười khúc khích.
Vừa nói xong thì 1 cặp còng tay khóa chặt 2 tay chúng tôi ra sau lưng.
Chà, rõ ràng là Mery biết chuyện gì đang xảy ra. Chúng tôi chỉ hy vọng rằng Jon không biết, nếu không anh ấy sẽ nói với sếp của tôi, và chúng tôi chắc chắn sẽ mất việc.
"Tất nhiên, tôi muốn các cô trùm đầu trong suốt thời gian trình diễn ở đây. Miếng bịt miệng cũng không được tháo ra. Hiểu chưa?" Mery lên tiếng tiếp
"Vâng, thưa bà chủ," trợ lí trả lời.
Tôi bắt đầu lo lắng rằng có lẽ tôi đã tin tưởng Mery nhiều hơn mức tôi nên tin. Tôi lại vật lộn một chút để kiểm tra các mối ràng buộc của mình, nhưng chúng không chịu khuất phục. Một lần nữa, tôi cố gắng phàn nàn về trò bịt miệng và những sai sót trong kế hoạch của Mery, nhưng cô ấy chỉ thổi phồng trò bịt miệng cho đến khi nó vượt quá mức thoải mái để khiến tôi im lặng.
Sau đó, trợ lí đẩy tôi lên băng ghế trong phòng giam và khóa cửa lại. Cô nở một nụ cười tinh nghịch. Tất nhiên, tôi đã lo lắng và sợ hãi, nhưng tôi không thể làm gì được. Tôi bị còng tay, bịt miệng và trần truồng trong một xà lim xa nhà. Tôi dần dần nhận ra rằng Mery đã lên kế hoạch cho việc này từ lâu và tôi đã rơi vào bẫy của cô ấy!
Tara đã luôn ghen tị với tôi. Cô ấy đã tốt nghiệp một trường đại học hàng đầu với tư cách là một nhà thiết kế thời trang, nhưng tôi lại ở cùng trình độ với cô ấy mà không được đào tạo bài bản. Chúng tôi thậm chí có cùng mức lương. Tôi không thể tin rằng cô ấy sẽ phải cùng chịu cảnh như vậy.
Trên thực tế, giờ tôi và cô ấy hoàn toàn khỏa thân ngoại trừ một chiếc còng tay và mũ trùm đầu đeo gag. Mặc dù tôi biết họ tồn tại, nhưng tôi chưa bao giờ nhìn thấy một nô lệ ngoài đời thực trước đây. Bị còng tay và bị bịt miệng, cô ấy trông như có rất nhiều điều để phàn nàn. Khuôn mặt của cô ấy nói lên nhiều điều khi cô ấy ngồi lặng lẽ chờ đợi để được sử dụng như một con búp bê trong buổi trình diễn thời trang địa ngục và tôi cũng như thế.
Còn hai mươi phút nữa là chương trình dự kiến ​​bắt đầu, Mery rời đi để đảm nhận vị trí MC trên sân khấu. Trợ lí bắt đầu mặc quần áo cho Tara ở phòng giam bên kia,
Tôi im lặng quan sát khi Cô trợ lí buộc hai cánh tay của Tara ra sau lưng vào một chiếc băng đeo tay kiểu còng tay bằng da. Cánh tay của Tara được khoanh lại để cẳng tay của cô ấy song song với lưng. Mặc dù Tara không bao giờ có thể thoát khỏi chiếc bao tay được khóa chặt, nhưng trợ lí đã thêm những chiếc còng da ở mỗi khuỷu tay và nối chúng lại bằng một chiếc kẹp da ở bắp tay.
Không có trong cả chất kết dính khuỷu tay hoặc bao tay. Cánh tay của Tara tội nghiệp giờ đã bị buộc chặt từ mọi hướng. Như để hành hạ cô ấy về mặt tâm lý, trợ lí thêm khóa vào mỗi chiếc khóa. Bây giờ, không thể trốn thoát ngay cả khi cô ấy có sự trợ giúp.
Cô trợ lí tiếp tục làm việc nhanh chóng. Cô thắt chặt một chiếc vòng cổ bằng da cơ bản quanh cổ Tara. Sau đó, cô ấy quấn eo của Tara trong một chiếc áo nịt ngực bằng da mà cô ấy thắt chặt hơn mức tôi nghĩ là có thể, và cô ấy mặc thêm một chiếc quần lót bằng da có bộ phận rung ở đáy quần. Khi trợ lí quỳ xuống để còng mắt cá chân, cô gái theo bản năng nhích chân ra. Tôi có thể thấy vẻ mặt của cô trợ , và cô ấy rất tức giận.
Cô bình tĩnh đứng dậy. Cô nắm lấy cằm Tara trong tay và thì thầm điều gì đó qua hàm răng nghiến chặt vào tai Tara. Tôi không thể nghe thấy những gì được nói, nhưng tất cả máu đều rút cạn khỏi khuôn mặt của Tara, và cô ấy không còn phản kháng gì nữa trong phần còn lại của chương trình.
Trợ lí đã hoàn tất việc đeo còng vào mắt cá chân cuả Tara và khóa một chiếc thắt lưng tập tễnh bằng da phù hợp giữa họ.
Mặc dù tôi bị còng tay và trần truồng khi quan sát Tara qua chấn song của phòng giam, một cảm giác tự hào đã hình thành trong tôi. Cô gái trông giống hệt như tôi đã tưởng tượng khi tôi thiết kế trang phục. Thật may mắn cho tôi, đó là bộ trang phục thứ nhất trong số ba bộ trang phục mà chúng tôi đã mang đến buổi trình diễn và tôi nghĩ điều gì đó thật kỳ lạ vì Tara mang bộ số 1 và tôi mang bộ số mấy và ai là người thứ 3 mang bộ còn lại.

Thứ Năm, 27 tháng 7, 2023

Self bondage - Bị bắt khi đang tự trói

Amy mỉm cười khi cô đóng và khóa cửa, cuối tuần một mình của cô đã bắt đầu. Mark - chồng của Amy vừa mới đi công tác, vì vậy  cô có hai ngày tới để tận hưởng trò chơi của mình. Những suy nghĩ đang chạy trong tâm trí khi cô ấy xem xét từng chi tiết trong kế hoạch của mình. Cô tự rót cho mình một ly rượu và để tâm trí mình lang thang. Những suy nghĩ về sự bất lực và khoái cảm khiến cô rùng mình khi nhấp một ngụm rượu. Cô không thể đợi được nữa.

Cô sải bước vào phòng ngủ, nhanh chóng cởi quần áo, ném vào góc và mở tủ quần áo. Từ góc sau, cô lấy ra một chiếc hộp nhựa và đặt nó lên giường. Mở chiếc hộp ra, cô nhìn qua bộ sưu tập đồ chơi và dây trói của mình. Chọn lấy những món đồ yêu thích, cô gắn những chiếc còng da dày vào ba góc của khung giường. Cái thứ tư là một cặp còng đơn giản trên một sợi xích dài hơn. Tiếp theo là một quả bóng bịt miệng (ballgag), bịt mắt và nút bịt tai, tất cả đều được đặt trên gối. Cuối cùng là một phích cắm nhỏ và một bộ rung điều khiển từ xa. Hài lòng với lựa chọn của mình, cô đặt chiếc hộp xuống sàn và quay trở lại nhà bếp.

Uống cạn ly rượu trong một hơi dài, cô ấy mở tủ đông lấy một chiếc hộp trữ đông đã đóng đá, có một chiếc chìa khóa còng tay nằm dưới đáy. Đây không phải là lần đầu tiên của cô ấy và cô ấy biết khoảng một tiếng rưỡi hộp đá sẽ tan và có thể lấy chìa khóa. Hoàn hảo. Trở lại phòng ngủ, cô đặt hộp đá lên chiếc bàn cạnh giường ngủ, đảm bảo rằng nó nằm trong tầm với của cô khi bị xích. Đầu tiên là máy rung. Nó trượt vào dễ dàng đúng như dự đoán, khiến cô gần như ướt đẫm. Lấy một ít chất bôi trơn, cô ấy từ từ đưa butt plug vào tiếp theo, cô khẽ thở nhẹ khi đẩy qua phần rộng nhất và cảm thấy nó vừa khít.

leo lên giường, dùng dây trói chặt phần mắt cá chân, rồi quấn chặt phần cẳng chân, cả phần đùi cũng trói chặt lại. Đôi chân cô bị trói chặt vào nhau. Tiếp đến cô tự nhét ballgag vào miệng, buộc chặt dây ở phía sau đầu. Cô không thể nhả quả bóng ra và không thể nuốt nước bọt. Tiếp theo, cô nhét nút bịt tai vào và những tiếng động nhỏ xung quanh cô ấy biến mất. Mở một ứng dụng trên điện thoại, cô ấy điều chỉnh một loạt các kiểu rung yêu thích của máy rung. Cô tự bịt ​​mắt, cô sờ thấy chiếc còng tay đang mở, luồn bàn tay phải vào đó, cô kiểm tra lần cuối xem mình có thể với tới bàn không, sau đó ấn chặt chiếc còng tay vào thành giường. Cô chỉ có thể tưởng tượng những tiếng lách cách đã phong ấn số phận của cô khi nó khóa chặt.


Máy rung bắt đầu thấp, và cô ấy thở hổn hển. Không còn thị giác và thính giác, thế giới của cô thu hẹp lại trong những rung động nhẹ nhàng bên trong cô. Nhiều phút trôi qua khi cô thư giãn trong tưởng tượng mình bất lực trước sự thương xót của người khác. Bị kéo ra khỏi dây đai, cơ thể cô căng cứng khi những rung động mạnh lên trong vài giây trước khi hạ xuống trở lại, một thoáng trêu chọc về những gì sắp xảy ra.

Time lost meaning as the vibrator cycled, bringing her close to the edge before backing off again and again. She moaned into the gag, begging uselessly to let her cum. As the toy drove her higher again, she nearly screamed. She couldn't take much more, but the toy didn't back off this time. At the height of the vibrations the toy started to rotate inside her, setting off fireworks in her brain as she went over the edge. Her body thrashed against the tight bonds as she moaned into the gag before dropping back onto the bed fully. Legs shaking she sighed softly as the vibrator went back to a soft low buzz. Her reprieve was short lived before the next cycle started, teasing her again mercilessly.

Thời gian mất đi ý nghĩa khi máy rung quay vòng, đưa cô ấy đến gần mép trước khi lùi lại hết lần này đến lần khác. Cô ấy rên rỉ trong cái bịt miệng, cầu xin một cách vô ích để cho cô ấy xuất tinh. Khi món đồ chơi lại đưa cô lên cao hơn, cô gần như hét lên. Cô ấy không thể lấy nhiều hơn nữa, nhưng lần này món đồ chơi không lùi bước. Ở đỉnh điểm của những rung động, món đồ chơi bắt đầu xoay bên trong cô ấy, bắn pháo hoa trong não cô ấy khi cô ấy vượt qua ranh giới. Cơ thể cô đập mạnh vào những sợi dây buộc chặt khi cô rên rỉ trước khi ngã hẳn xuống giường. Đôi chân run rẩy, cô khẽ thở dài khi chiếc máy rung trở lại âm thanh vo ve nhẹ nhàng. Sự ân xá của cô ấy chỉ tồn tại trong thời gian ngắn trước khi chu kỳ tiếp theo bắt đầu, lại trêu chọc cô ấy một cách không thương tiếc.

 

Her senses taken away, she never heard the front door open and close as Mark walked back in some time later. She didn't hear him call out that the conference had been cancelled on his way to the airport. She didn't even hear the bedroom door open as he searched the house for her.

Các giác quan của cô bị mất đi, cô không bao giờ nghe thấy tiếng cửa trước mở ra và đóng lại khi Mark quay lại một lúc sau. Cô ấy đã không nghe thấy anh ấy kêu lên rằng hội nghị đã bị hủy bỏ trên đường đến sân bay. Cô thậm chí còn không nghe thấy tiếng cửa phòng ngủ mở khi anh tìm cô khắp nhà.

 

Mark stopped in his tracks as the door opened. There on the bed was his wife, naked and tied spread eagle. The powerful buzzing of the vibrator mixed with her gagged moans as he watched her. He knew she liked to be held down, but this was on another level. He was impressed, and he was turned on. He stripped slowly, marveling at the setup in front of him. He spotted the key in the melting ice and figured out the system.

Mark dừng bước khi cánh cửa mở ra. Trên giường là vợ anh, trần truồng và bị trói. Tiếng vo ve mạnh mẽ của máy rung trộn lẫn với tiếng rên rỉ bịt miệng của cô khi anh quan sát cô. Anh biết cô thích được kìm hãm, nhưng đây là một cấp độ khác. Anh ấy đã rất ấn tượng, và anh ấy đã được bật. Anh từ từ lột đồ, ngạc nhiên trước khung cảnh trước mặt. Anh ấy phát hiện ra chiếc chìa khóa trong lớp băng đang tan chảy và tìm ra hệ thống.

 

Now fully naked, he stepped slowly around the bed and took away the container. Checking the app that was running, he planned his next move. He stepped up slowly and waited. As Amy got closer to her next orgasm, he watched for the tell-tale signs she was at the edge. As her gagged moans increased in volume, he chose his moment. Her body tensed as she came again, and he grabbed a nipple and pinched it hard.

Bây giờ hoàn toàn trần như nhộng, anh chậm rãi bước quanh giường và lấy cái hộp ra. Kiểm tra ứng dụng đang chạy, anh ấy lên kế hoạch cho hành động tiếp theo của mình. Anh bước lên từ từ và chờ đợi. Khi Amy tiến gần hơn đến lần cực khoái tiếp theo của cô ấy, anh ấy theo dõi những dấu hiệu nhận biết rằng cô ấy đang ở đỉnh điểm. Khi tiếng rên rỉ bị bịt miệng của cô ấy tăng lên về âm lượng, anh ấy đã chọn thời điểm của mình. Cơ thể cô căng ra khi cô đến lần nữa, và anh chộp lấy một núm vú và véo mạnh vào đó.

 

Pain and pleasure swirled in her mind as she screamed uselessly into the gag. As she came crashing down from her orgasm she panicked. Someone was here, touching her. Sound returned as the earplugs were removed and she heard his voice.

Đau đớn và sung sướng cuộn xoáy trong tâm trí cô khi cô hét lên một cách vô ích vào miếng bịt miệng. Khi cô ấy rơi xuống từ cơn cực khoái của mình, cô ấy hoảng sợ. Ai đó đã ở đây, chạm vào cô ấy. Âm thanh trở lại khi nút tai được tháo ra và cô nghe thấy giọng nói của anh.

 

"My my, what do we have here?" Panic melted as she recognized Mark's voice. She instinctively started to answer, realizing it was garbled by the gag in her mouth. He chuckled. "I'd hate to ruin your fun, and you time was almost up, so I think I'll just take that key for you." Her hand slapped the table, realizing the key was gone she started to squirm and struggle. He laughed. "You did quite a good job on yourself, I don't think that will work. I think I'll take over this little app too."

"Ôi trời, chúng ta có gì đây?" Sự hoảng loạn tan biến khi cô nhận ra giọng nói của Mark. Cô bắt đầu trả lời theo bản năng, nhận ra nó đã bị cắt ngang bởi miếng bịt miệng. Anh cười khúc khích. "Tôi không muốn phá hỏng niềm vui của bạn, và thời gian của bạn đã gần hết, vì vậy tôi nghĩ rằng tôi sẽ lấy chiếc chìa khóa đó cho bạn." Tay cô đập xuống bàn, nhận ra chìa khóa đã biến mất, cô bắt đầu vặn vẹo và vùng vẫy. Anh ấy cười. "Bản thân bạn đã làm khá tốt, tôi không nghĩ điều đó sẽ hiệu quả. Tôi nghĩ mình cũng sẽ tiếp quản ứng dụng nhỏ này."

 

The vibrations shot back up and she moaned. The last thing she heard before the earplugs took away her sound again was his voice. "Now lets see how long you can last." He was merciless, teasing her before making her cum again and again. His hands and mouth joined the vibrator. Biting, licking, and pinching he gave her no rest. As soon as she came down from one orgasm, he was pushing her towards another. She lost count as her whole world turned into the cycle of driving pleasure and sweet release.

Những rung động tăng trở lại và cô ấy rên rỉ. Điều cuối cùng cô nghe thấy trước khi nút bịt tai lấy đi âm thanh của cô một lần nữa là giọng nói của anh. "Bây giờ để xem bạn có thể kéo dài bao lâu." Anh không thương tiếc, trêu chọc cô trước khi khiến cô xuất tinh hết lần này đến lần khác. Tay và miệng của anh tham gia vào máy rung. Anh không ngừng cắn, liếm và cấu véo cô. Ngay sau khi cô ấy đi xuống từ một cực khoái, anh ấy đã đẩy cô ấy về phía khác. Cô ấy không thể đếm được khi cả thế giới của cô ấy biến thành vòng quay của niềm vui lái xe và sự giải thoát ngọt ngào.

 

She was a shaking mess an hour later when he pulled the toy from her slowly. She barely noticed the bed sink as he climbed onto it. The ear plugs were removed again, this time followed by the gag being undone and pulled from aching jaw. She started to mutter incoherently before a finger pressed against her lips.

Một giờ sau, cô bé run rẩy khi anh từ từ kéo món đồ chơi ra khỏi người cô. Cô hầu như không để ý đến cái bồn rửa trên giường khi anh leo lên đó. Nút bịt tai lại được tháo ra, lần này tiếp theo là miếng bịt miệng được tháo ra và kéo ra khỏi hàm bị đau. Cô ấy bắt đầu lẩm bẩm một cách không mạch lạc trước khi một ngón tay đặt lên môi cô ấy.

 

"Shh. All I want to hear from you is begging." He whispered as he placed the head of his hard cock at her dripping pussy. He slid just the head in and his thumb came down to rub against her clit. Still overly sensitive, she cried out. "That's it, tell me what you want." His mouth caught her stiff nipple and his tongue flicked rapidly over it.

"Suỵt. Tất cả những gì tôi muốn nghe từ bạn là cầu xin." Anh thì thầm khi đặt đầu dương vật cương cứng của mình vào âm hộ đang rỉ nước của cô. Anh trượt đầu vào và ngón tay cái của anh đưa xuống để chà xát vào âm vật của cô. Vẫn còn quá nhạy cảm, cô kêu lên. "Vậy đó, nói cho tôi biết bạn muốn gì." Miệng anh bắt lấy núm vú căng cứng của cô và lưỡi anh lướt nhanh trên đó.

 

"Please! Fuck me! I need it." She cried out. He slammed fully into her in one thrust and she screamed out into the room. He quickly found a rhythm, pounding into her strong and fast. She shook in her bonds, legs trying to wrap around him and pull him as deep as she could. It didn't take long for her overly stimulated body to reach the edge once again. Her voice gave out as her body tensed and her pussy clenched his thick cock. His hand wrapped around her throat as he buried himself as deeply as he could. She felt his cock twitch as he came inside her, pushing her into her own orgasm. Her mind was blank as he pulled out of her carefully.

"Làm ơn! Mẹ kiếp! Tôi cần nó." Cô kêu lên. Anh đâm sầm vào cô trong một cú đẩy và cô hét lên trong phòng. Anh nhanh chóng tìm được nhịp điệu, đâm vào cô thật mạnh và nhanh. Cô run rẩy trong xiềng xích, đôi chân cố quấn lấy anh và kéo anh sâu nhất có thể. Không mất nhiều thời gian để cơ thể bị kích thích quá mức của cô lại một lần nữa đạt đến đỉnh điểm. Giọng nói của cô phát ra khi cơ thể cô căng ra và âm hộ của cô siết chặt lấy con cu dày của anh. Tay anh ôm lấy cổ cô khi anh vùi mình sâu nhất có thể. Cô cảm thấy dương vật của anh giật giật khi anh đi vào bên trong cô, đẩy cô vào cơn cực khoái của chính mình. Tâm trí cô trống rỗng khi anh rút ra khỏi cô một cách cẩn thận.

 

Gently he pulled off the blindfold, before planting a kiss on her forehead. He undid the cuffs and helped her sit up enough to take a drink. As her mind started to come back she looked up into his smiling face as he grinned and said, "Just think, we have all weekend now."

Anh nhẹ nhàng kéo khăn bịt mắt ra trước khi đặt một nụ hôn lên trán cô. Anh mở còng và giúp cô ngồi dậy đủ để uống nước. Khi tâm trí cô bắt đầu hoạt động trở lại, cô nhìn lên khuôn mặt tươi cười của anh khi anh cười toe toét và nói, "Nghĩ xem, bây giờ chúng ta có cả ngày cuối tuần."