Hiển thị các bài đăng có nhãn trói nữ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn trói nữ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 8 tháng 9, 2023

CỬA HÀNG NÔ LỆ - Phần 4 (Copy FB: Hội những người thích truyện chữ)

 CỬA HÀNG NÔ LỆ

Phần 4 :
Sau tất cả những gì xảy ra, tôi và Tara đã về nhà trong một sự mệt mỏi tột độ nhưng chúng tôi lại nhận được sự đánh giá rất cao từ ông chủ Jon và cô chủ Mery.
Quả thật lần đấy đau đớn có thừa nhưng qua trải nghiệm đó là cho tôi có cảm giác hơn về các món đồ chúng tôi sẽ thiết kế ra sau này, doanh số bán hàng của ông chủ Jon tăng cao lên chưa từng có, chúng tôi phải nghĩ ngơi cả tuần lễ mới hết cảm giác đau đớn đó.
Đó là một buổi sáng sớm thứ Hai, tôi vừa thức dậy và có cảm giác hôm nay sẽ nghịch ngợm với một số thiết kế của mình, chuông điện thoại tôi bắt đầu reo lên.
"Hẹn cậu 5h00 chiều nay tại cửa hàng ông chủ Jon nhé, chúng ta có việc cần thảo luận" Tara lên tiếng có vẻ rất hào hứng.
Lại nói về cửa hàng của ông chủ Jon, ông ta đã tự thiết kế, Cửa hàng là một ngôi nhà nhỏ biệt lập cũ nằm cách xa con phố. Không có gì khác biệt so với những căn nhà khác trên con phố yên tĩnh. Các cửa sổ được nhuộm màu để không thể nhìn thấy gì ở bên trong. Điều duy nhất khiến tòa nhà nổi bật so với phần còn lại của con phố là một tấm biển làm bằng tay xinh xắn có sơn dòng chữ “Rose Acre Boutique”. Cửa hàng hoạt động kinh doanh gì là một bí ẩn đối với bất kỳ ai tình cờ để ý đến nó.
Đúng 5h00 cả 2 chúng tôi cùng có mặt tại cửa hàng của ông chủ Jon, đúng lúc chúng tôi bước vào đã gặp Mery cũng đang ngồi nói chuyện với ông chủ Jon.
"Mời các em vào nhà, chúng ta bàn chuyện luôn nhé" ông Jon lên tiếng.
Chúng tôi vào phòng ngồi đối diện với ông Jon và Mery, ông ấy quẳng cho chúng tôi mỗi người 1 sắp tài liệu.
"tôi nhận được lời đánh giá rất tốt về người thiết kế trang phục lẫn người điều hành thống trị lần trình diễn trước của các cô, hiện tại có 1 ông chủ lớn hiện đang có nhu cầu tuyển dụng với mức thù lao ngất ngưởng, mọi người tham khảo có nên tham gia ứng tuyển hay không thì tùy vào mọi người, đây là mối làm ăn lớn đấy" Jon hớn hở nói.
Cả 3 chúng tôi bắt đầu mở tập tài liệu mà Jon đưa để xem đây là gì mà có vẻ ông jon rất xem trọng điều đấy.
'Câu lạc bộ nô lệ ' (EBC) là một câu lạc bộ tôn sùng độc quyền nằm 38 dặm bên ngoài Howton. Địa điểm là một dinh thự lớn thuộc sở hữu của Peter, triệu phú lập dị có chung sở thích tình dục: thích những phụ nữ xinh đẹp bị trói buộc nghiêm ngặt.
EBC không phải là một câu lạc bộ nô lệ thông thường, nó là 'chỉ dành cho phụ nữ'. Và Peter đảm bảo rằng chỉ những phụ nữ xinh đẹp nhất mới được chấp nhận làm thành viên. Và, đúng như tên gọi, câu lạc bộ này cũng chỉ dành cho những người theo chủ nghĩa tôn sùng 'trói buộc '.
Là thành viên của EBC, người ta có quyền ra vào dinh thự miễn phí trong giờ hoạt động. Có hơn 30 phòng chơi, trong đó các thành viên có thể thực hiện những tưởng tượng về cảnh nô lệ kỳ quặc của họ với các thành viên câu lạc bộ khác hoặc nhân viên thường trú. Các nhân viên bao gồm tuyệt đẹp, nhưng dù sao thống trị khắc nghiệt. Họ đi kèm với các thành viên câu lạc bộ, đảm bảo mọi người chơi an toàn và tuân thủ các quy tắc của ngôi nhà. Các nhân viên cũng chịu trách nhiệm cung cấp cho mọi thành viên tất cả các dụng cụ nô lệ, quần áo và giày dép tôn sùng mà cô ấy có thể mong muốn.
Tuy nhiên, công việc với tư cách là người thống trị và nhà thiết kế tại EBC đang có nhu cầu cao vì mức lương cao ngất ngưởng. Nhưng Peter luôn lựa chọn rất kỹ lưỡng những người thống trị của họ. Chỉ những người vượt qua bài kiểm tra đầu tiên mới được phép tham gia khóa đào tạo EBC thực tế.
Sau một hồi đọc tất cả các điều khoản cả 3 chúng tôi cũng chưa muốn tham gia ứng tuyển. Nhưng nhìn vào mức lương hậu hĩnh kia làm tôi có chút suy nghĩ, còn Tara với Mery thì nhanh chóng đồng ý. Jon thông báo rằng hồ sơ nộp lên chờ xét duyệt 1 tuần mới bước vào bài kiểm tra đầu tiên, khi vượt qua bài kiểm tra đầu tiên mới được vào tham gia các khóa đào tạo khác.
Cuối cùng tôi cũng bằng lòng với Mery và Tara cứ gởi hồ sơ trước đậu hay không còn chưa biết, nhưng những ưu đãi khi là thành viên của EBC là rất hấp dẫn.
Sau 1 tuần chúng tôi nhận được cuộc gọi từ Jon thông báo chúng tôi đã được qua vòng sơ tuyển, yêu cầu chúng tôi đến cửa hàng của Jon vào sáng thứ 2 để vào vòng phỏng vấn đầu tiên.
Đúng 7h00 sáng thứ 2, tôi và Tara, Mery đến của hàng để gặp ông Jon để phỏng vấn, đợi khoảng 1 tiếng ngồi trò chuyện thì người tuyển dụng từ văn phòng của EBC cũng đến.
EBC đã điều một chiếc limousine sang trọng đến đón tôi, Tara và Mery. Khi lên xe, chúng tôi được Lisa, trợ lý riêng của Peter đón tiếp. Trên xe còn có hai người đẹp khác khoảng 25 tuổi, một người mái tóc vàng bạch kim, một người tóc ngang vai đen óng. Nhưng hai cô ấy thực sự không thể chào họ vì cái ballgag bịt miệng màu đỏ chót to 5cm. Tôi và Tara nhận ra ngay lập tức nhận ra cô tóc vàng ấy cũng là 1 nhà thiết kế đồ tù túng, Mery nhận ra cô tóc đen là một nữ thống trị đồng nghiệp.
Lisa hỏi về thủ tục phỏng vấn xin việc thì Mery ngắt lời cô ấy, hỏi về người thống trị bị trói kia. Melissa liếc nhìn 2 cô gái bị trói và bịt miệng. "Ồ, 2 cô ấy cũng đang nộp đơn xin việc với tư cách là người thống trị và nhà thiết kế tại EBC."
"Nhưng tại sao cô ấy lại bị trói và bịt miệng?" Mery hỏi Lisa một cách kiên quyết
Lisa thở dài, "Đó là những gì tôi định nói với bạn. Đây là thủ tục tiêu chuẩn cho tất cả những người xin việc. Peter chủ sở hữu của EBC, rất đặc biệt. Mặc dù chúng tôi thuê bạn làm người thống trị, nhưng sớm hay muộn, bạn sẽ phải chịu một số ràng buộc chặt chẽ của chính mình."
"Bạn đang nói về quy tắc 'không có phụ nữ là an toàn', phải không?" Tara và tôi lại cảm thấy lo lắng.
Lisa gật đầu, "Chính xác. Các thành viên câu lạc bộ cao cấp của chúng tôi được phép ràng buộc quyền thống trị của chúng tôi. Đây thực sự là lý do chính tại sao các thành viên thông thường quyết định nâng cấp lên thành viên cao cấp. Họ rất háo hức muốn có cơ hội lật ngược tình thế với các bạn ."
"Chúng tôi là nhà thiết kế trang phục mà" Tôi cố hỏi lần nữa vì lần trước đã để Mery làm cho cảm thấy xấu hổ, nhục nhã trước nhiều người nên tôi đặt an toàn là trên hết.
"EBC quan trọng nhất là quy tắc an toàn nên các bạn phải hiểu, nhanh thay đồ để chúng ta đến địa điểm phỏng vấn nào" Lisa gắt lên cùng với sự đảm bảo an toàn của ông chủ Jon đây là quy tắc khi vào câu lạc bộ của ông chủ Peter nên chúng tôi mới đồng ý.
Lisa mở chiếc túi lớn màu đen bên cạnh và lấy ra 3 bich đồ đã đóng gói sẵn có ghi tên đưa cho tôi, Tara và Mery, chúng tôi vào phòng thay đồ mở ra bên trong là một bộ đồ công sở áo sơ mi trắng satin, váy ôm latex, quần lót satin, quần kẹp tất, đôi tất đùi màu đen, đôi giày cao gót 16cm có ổ khóa cổ chân.
Chúng tôi thay đồ xong thì bước ra, cả 3 người đều mặt trang phục giống như 2 cô kia đang ngồi trong xe.
Lisa mở chiếc túi lớn màu đen khác lấy một số còng da, dây xích ngắn dài các loại và ballgag bóng loáng. "Được rồi, các cô gái, quay lưng lại và để tay ra sau" Lisa ra lệnh.
Lần lượt là Tara bị còng cổ tay, rồi còng khủy tay được nối với nhau bằng sợi xích nhỏ 10cm, lần này là vẫn không đáng sợ bằng lần trước bị Mery diễn thuyết, đến lượt tôi cũng bị còng tay và khủy tay như Tara 1 cách nhẹ nhàng. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, tôi và Tara nhìn nhau đầy lo lắng, nhưng cuối cùng chúng tôi cũng phải tuân theo, bước lên xe ngồi cạnh 2 cô gái kia.
Lisa bắt đầu trói Mery, dùng khóa da để buộc hai cổ tay vào nhau rồi đến khủy tay. Mery rên lớn khi khuỷu tay của cô từ từ bị kéo lại gần nhau hơn. Lisa tỏ ra thương xót và dừng lại khi khuỷu tay của Mery chỉ còn cách chạm vào nhau khoảng 20cm rồi 15cm rồi 10cm như chúng tôi. "Chà, thường thì tôi sẽ để khuỷu tay chạm vào nhau. Nhưng cho đến khi chúng ta đến biệt thự, thế là đủ, bạn có nghĩ vậy không?" Mery gần như không thể nói được, cô ấy chỉ biết rên rỉ chấp nhận.
Sau khi cảm nhận sự đau đớn mà chiếc khóa nghiêm ngặt ở khuỷu tay đã gây ra cho mình, Mery co rúm người lại. Mery tự nghe thấy tiếng rên rỉ của mình, cùng lúc đó cô cảm thấy cơn thèm khát chạy khắp cơ thể mình. Thấy Mery bất lực thực sự khiến tôi và Tara thích thú. Mặt khác, Mery có vẻ hơi tức giận. Mặc dù sự trói buộc khắc nghiệt vô cùng khó chịu, nhưng không bằng cảm giác khó chịu hơn khi mất quyền kiểm soát. Mery là một nữ thống trị toàn máu chưa bao giờ bị trói trước đây. Bị trói như thế này khiến cô cảm thấy rất dễ bị tổn thương.
"Các cô gái đã sẵn sàng để bịt miệng chưa?" Lisa đang cầm trên tay ba quả bóng ballgag khổng lồ. "Xin lỗi về kích thước lớn, nhưng thật không may, tôi không có bất kỳ cái nào nhỏ hơn để sử dụng." cô ấy mỉm cười tinh quái.
Lisa đã phải mạnh tay để đẩy được cái ballgag to ấy sau kẽ răng của Mery, cuối cùng cô ấy đã thành công. Mery bắt đầu chảy nước dãi lên bộ đồ công sở màu trắng trong vài giây. Trong khi tôi và Tara phải há to miệng ra hết cỡ mới vào được cùng với 2 người kia ngửa đầu ra sau, cố gắng ngăn nước dãi chảy xuống áo.
Lisa cười sảng khoái. "Cố gắng thư giãn nhé các quý cô. Còn một tiếng lái xe nữa đấy , nhưng trước khi đến vì nơi phỏng vấn là nơi bí mật nên không thể để các cô trò chuyện bằng mắt hay ngôn ngữ khác nên sẽ để các cô yên tĩnh nghỉ ngơi ".
Nói rồi cô ấy lấy ra 5 cái bịt mắt bằng nhung đeo vào cho 5 người chúng tôi. Xe bắt đầu lăn bánh, chúng tôi không biết sẽ đến nơi nào.

CỬA HÀNG NÔ LỆ - Phần 2 (Copy FB: Hội những người thích truyện chữ)

 CỬA HÀNG NÔ LỆ

Phần 2 :
Vẫn còn vài phút nữa trước khi buổi biểu diễn bắt đầu. Khi trang phục của cô gái nô lệ của Tara đã hoàn tất, Trợ lí buộc một sợi dây da vào một trong những chấn song trên nóc phòng giam của Tara. kẹp đầu còn lại của dây buộc vào cổ áo của Tara và bật máy rung trong quần lót của Tara.
Tara nhắm mắt lại và rên rỉ trong bịt miệng. Cô ấy xoa đùi và di chuyển bàn chân lên xuống như thể cô ấy đang chồm dậy tại chỗ. Tara trông thất vọng, bối rối và ngây ngất cùng một lúc. Cô cố gắng dụi vào song sắt, nhưng dây buộc quá ngắn. Dây buộc ngắn cũng khiến cô ấy không thể ngồi xuống băng ghế. Cô ấy chỉ nhịp nhàng lắc hông và di chuyển chân của mình trong một điệu nhảy khoái cảm.
Trong khi Tara bận tâm với chiếc quần lót đang rung, cô trợ lí đã thêm khóa vào vài chiếc khóa bị thiếu. Cuối cùng, cô ấy lấy ra một bộ kẹp núm vú hình cỏ ba lá từ chiếc túi mà chúng tôi đã mang từ văn phòng đến. Tôi đã đóng gói chiếc túi đó, và tôi không nhớ đã đặt chúng vào đó. Một lần nữa, tôi nghĩ rằng chắc hẳn Tara đã trải qua nhiều chuyện khi tôi không ở bên.
Trợ lí búng núm vú của cô gái nhiều lần cho đến khi hai đầu vú nổi rõ. Khi đã hài lòng, cô trợ lí gắn những cái kẹp vào núm vú của cô gái, và để cho sợi dây xích đu đưa tự do giữa chúng. Tara nhảy lên và hét vào bịt miệng, nhưng vẫn tiếp tục điệu nhảy của mình với một cái nhíu mày nhăn mặt . Rõ ràng, các kẹp núm vú gây đau, nhưng chúng không vượt quá tác dụng của máy rung. Tôi đã ghi nhớ điều đó cho các thiết kế trong tương lai của mình.
Sau khi chiêm ngưỡng xong tác phẩm thủ công của mình, cô trợ lí chuyển sự chú ý sang tôi.
"Bây giờ đến lượt bạn, cục cưng," cô ấy nói với một nụ cười nham hiểm.
“Bà chủ của tôi nói với tôi rằng bạn sẽ mặc bộ đồ bó chặt nhất,” cô trợ lí nói như thế.
Tôi nhìn cô ấy với ánh mắt dò hỏi và bắt đầu chậm rãi lắc đầu. Không. Điều đó không thể đúng. Bộ trang phục thứ hai được cho là ít nghiêm trọng nhất.
Trước khi chúng tôi có thể tiếp tục, Tara vẫn còn đang rung lắc vì cái chíp rung kia và Cô chủ Mery bước vào căn phòng. Tara cố gắng la hét qua cái bịt miệng một cách bất lực để gọi cô trợ lí tắt dùm cái chip rung.
Mery và trợ lí nói chuyện nhẹ nhàng. Vì vậy, tôi không thể hiểu hết những gì được nói.
Tôi nghĩ tôi đã nghe Mery hỏi trợ lí tại sao tôi chưa mặc quần áo. Cô trợ lí trả lời rằng cô ấy đang làm việc đó, và tôi sẽ sẵn sàng khi cô gái kia làm mẫu xong bộ trang phục đầu tiên.
Cô chủ Mery đã xác nhận rằng sẽ chỉ có 2 bộ trang phục, Tara sẽ làm người mẫu cho bộ trang phục thứ nhất và tôi sẽ là người mẫu cho bộ trang phục thứ 2, điều này khiến tôi cảm thấy thoải mái đôi chút, nhưng sau đó tôi nghe Mery nói điều gì đó về chúng tôi. Tôi chỉ nhặt nhạnh từng chút một, nhưng tôi bắt đầu có những mối quan tâm nghiêm túc.
"... Bạn có chắc là nên để các cô ấy ở ngoài đó trong buổi thuyết trình thứ ba không? Việc đó có thể lâu hơn khả năng chịu đựng của các cô ấy," Cô trợ lí cảnh báo.
“Đừng ngớ ngẩn,” Mery nói một cách bất cần. "Các cô ấy đã chế tạo ra các loại trang phục đó thì tốt nhất nên tận hưởng nó trước tiên. Tôi nghĩ rằng các cô ấy có thể chịu đựng được hai mươi phút khó chịu."
"Với tất cả sự tôn trọng, thưa bà chủ, sẽ không chỉ là hai mươi phút. Nó sẽ giống như một giờ. Ít nhất 10 phút quay lại đây để chờ ra ngoài; 20 phút cho bài thuyết trình của bà; 20 phút chờ cho bài thuyết trình cuối cùng để hoàn thành; cộng với bất cứ lúc nào bạn muốn để khách hàng kiểm tra các cô ấy," Trợ lí nói, bảo vệ lời cảnh báo trước đó của cô ấy.
"Đủ!" Mery sốt ruột nói.
"Đó là buổi trình diễn của tôi. Hãy làm theo cách của tôi," Mery ra lệnh.
Trợ lí nói với Mery rằng cô ấy rất do dự về quyết định của Mery, nhưng Mery dường như không quan tâm.
"Tôi nói rằng 2 con khốn đó sẽ nhận được những gì cô ấy xứng đáng. Nếu ai đó thích các thiết kế của họ, tôi sẽ để khách hàng tra tấn họ trong hơn một giờ đó ," Madison nhấn mạnh.
Tôi biết mình đã hoàn toàn bị lừa dối. Tara cũng tham gia vào kế hoạch này và cả hai đều nghĩ rằng đây là thiết kế của Mery.
Tôi không thể tin những gì tôi đang nghe! Nếu ai đó đã đánh cắp tác phẩm của chúng tôi, thì đó là Tara. Rốt cuộc, chúng tôi đã bị nhốt vào hai phụ kiện mà chúng tôi đã cất công thiết kế giờ bị lấy trộm từ văn phòng của chúng tôi từ Tara.
Tôi phải cho Tara biết rằng Mery đang nói dối cô ấy. Tôi bắt đầu càu nhàu ầm ĩ, giậm chân và điên cuồng di chuyển về phía mũ trùm đầu với đôi tay bị còng. Chắc tôi trông như một bệnh nhân tâm thần. Tôi chắc chắn rằng chiếc mũ trùm đầu đã làm nổi bật cảm xúc điên cuồng trong mắt tôi.
Không giống như trước đây, Mery không phớt lờ sự chống đối của tôi. Cô ấy bước về phía tôi và vặn núm vú bên trái của tôi mạnh đến mức tôi nghĩ nó sẽ rơi ra.
"Nghe đây, con khốn ngu ngốc!" cô rít lên. "Như tôi đã nói với Tara, tôi nghĩ cô sẽ nhận lấy những gì sắp đến với mình."
Mặc dù núm vú của tôi vẫn còn đau nhức, nhưng tôi càu nhàu "uh-uh" và lắc đầu "không" với sự trả thù.
Mery quay lại để lấy phần còn lại của bộ trang phục của tôi ra khỏi túi. Cô ấy lần lượt lôi ra những bài báo do tôi thiết kế nhưng quyết định không công bố cho đến sau buổi trình diễn. Tôi không thể tin vào mắt mình! Một số món đồ đã bị đánh cắp khỏi văn phòng của chúng tôi - những nguyên mẫu mà bộ phận chế tạo của chúng tôi đã làm. Nhưng có những mặt hàng khác mà chúng tôi đã thiết kế mà chúng tôi chưa kịp yêu cầu nguyên mẫu. Điều đó chỉ có thể có nghĩa là Tara đã ở trên máy tính làm việc của tôi! Chắc hẳn cô ấy đã tự mình cung cấp các bản thiết kế cho bộ phận chế tạo cho Mery.
Trong hai mươi phút mà Tara đang làm mẫu cho bộ trang phục đầu tiên còn đang nhăn nhó khó chịu bên kia giờ là đến lượt của tôi, tôi bị buộc phải đi đôi giày cao gót ba lê bằng da màu đen. Đôi giày được khóa vào chân tôi bằng hai ổ khóa mỗi cái, khiến tôi không thể tháo chúng ra nếu không có chìa khóa. Tiếp theo, Mery tháo khóa còng tay để trợ lí đeo một chiếc Armbinder màu đen cho 2 cánh tay của tôi. Tôi có thể nhìn thấy trong gương rằng bộ phận chế tạo đã làm theo đúng thiết kế của chúng tôi, bao gồm cả đường viền màu đỏ gắn tất cả các bộ phận lại với nhau. Cô ấy siết chặt nó khi hai cánh tay trên của tôi bị kẹp chặt vào nhau một cách đau đớn.
Sau đó đến corset. Đó là một chiếc áo nịt ngực bằng da màu đỏ có đường viền với đường viền màu đen để tôn lên phần giáp tay. Cô ấy buộc chặt nó quanh eo tôi, nhưng may mắn là tôi vẫn có thể thở mà không quá đau. Bộ ngực trần của tôi sau đó được trang trí bằng kẹp núm vú. Không giống như những chiếc kẹp núm vú mà Tara đeo, những chiếc kẹp này có những ngạnh sắc nhọn có thể đâm thủng da chỉ với một áp lực nhỏ nhất. Tôi gần như bất tỉnh khi cô ấy đặt những thứ này cho tôi.
Cuối cùng, trên hết, 1 chiếc quần lót chip rung như Tara mặc vào cho tôi, khi cái chip hoạt động cảm giác tôi mún ra ngay lập tức, hai chân không kìm chế đứng yên được nữa mà phải cử động do cảm thấy rất khó chịu chưa từng thấy.
"Nào, hãy tận hưởng những giây phút còn lại đi 2 người mẫu, chúng ta chuẩn bị lên sàn trình diễn nào" Mery hào hứng nói.
Trong khi trợ lí dùng còng khóa chân tôi lại thì Mery đi ra bên ngoài sân khấu trình diễn.
Trợ lí đeo cho 2 chúng tôi một chiếc vòng cỗ kim loại sáng bóng, 1 sợi dây xích nhỏ xinh xắn được mắt vào, dắt 2 chúng tôi đi từng bước nhỏ khó khăn để ra sân khấu trình diễn cho biết bao nhiêu người chiêm ngưỡng, thật quá xấu hỗ, nhục nhã....
Còn tiếp

CỬA HÀNG NÔ LỆ - Phần 1 (Copy FB: Hội những người thích truyện chữ)

 CỬA HÀNG NÔ LỆ

Phần 1 : Màn kịch
Tara và tôi đã là đồng nghiệp được vài tháng. Chúng tôi làm việc cùng nhau tại một công ty quần áo chuyên về đồ latex, đồ da và đồ bó sát. Dù bắt đầu làm việc cùng thời điểm nhưng Tara luôn khoe khoang với mọi người rằng cô ấy có nhiều kinh nghiệm hơn tôi.
Thành thật mà nói, ngay từ đầu, chúng tôi đã cạnh tranh với nhau trong tất cả các công việc. Hãy đối mặt với nó, các công ty giống như của chúng tôi cần phải theo dõi chi phí của mình và cả hai chúng tôi đều biết rằng công ty thực sự chỉ cần một nhà thiết kế thời trang tôn sùng. Tôi cố gắng không tỏ ra cạnh tranh quá mức, nhưng tôi biết Tara đang làm hết sức mọi thứ để giữ công việc của mình.
Sếp của chúng tôi khuyến khích chúng tôi làm việc cùng nhau, kết bạn với nhau, nhưng cả hai chúng tôi đều biết rằng công ty không đủ lớn cho cả hai chúng tôi. Tôi nghĩ rằng họ đang cố gắng đánh giá, so sánh chúng tôi với nhau để quyết định ai nên giữ lại và ai nên từ bỏ.
Để đảm bảo rằng chúng tôi làm việc cùng nhau, chủ công ty quyết định cử cả hai chúng tôi đến tổ chức một buổi trình diễn thời trang cho một số khách hàng ở Howton, một thành phố lân cận. Chúng tôi được yêu cầu chia sẻ nhiệm vụ bao gồm: thiết kế và lựa chọn sản phẩm để triển lãm; đặt địa điểm; tuyển dụng người mẫu; sáng tác và tường thuật bài thuyết trình.
Mọi hy vọng rằng cả hai chúng tôi có thể đảm bảo một vị trí trong công ty đã tan thành mây khói ngay khi chúng tôi bắt đầu thực hiện nhiệm vụ. Chúng tôi không thể thống nhất về bất cứ điều gì mà không tranh cãi. Sau một cuộc thảo luận sôi nổi, chúng tôi quyết định giữ chi phí ở mức tối thiểu. Thay vì thuê những người mẫu có kinh nghiệm, được trả lương cao, chúng tôi sẽ sử dụng lối sống nô lệ; và thay vì thuê một hội trường hoặc phòng tiệc, chúng tôi sẽ sử dụng một cửa hàng tôn sùng địa phương.
Chúng tôi cũng đã đưa ra kịch bản của chương trình. Đó sẽ là một cuộc triển lãm chi tiết về ba bộ trang phục, mỗi bộ được thể hiện bởi một người mẫu khác nhau. Không giống như một buổi trình diễn thời trang truyền thống, các người mẫu của chúng tôi sẽ không dễ dàng thay trang phục và phụ kiện của họ.
Phân chia các nhiệm vụ cũng khó như quyết định các chi tiết của buổi biểu diễn. Cuối cùng, chúng tôi quyết định sử dụng các thiết kế mà mỗi người chúng tôi vừa hoàn thành - hai mẫu của Tara và một mẫu của tôi. Tara nói rằng cô ấy biết những người chơi trong khu vực và cô ấy nhất quyết muốn thu hút tài năng. Vì vậy, tôi đồng ý nghiên cứu và đặt trước địa điểm. Cuối cùng, chúng tôi tung đồng xu để quyết định ai sẽ viết chương trình và ai sẽ là MC cho buổi trình diễn thời trang. Tôi đã thắng và chọn nhiệm vụ làm MC vì nghĩ rằng nó sẽ giúp tôi được tiếp xúc nhiều hơn.
Chúng tôi chỉ có một tuần để chuẩn bị mọi thứ cho buổi biểu diễn. Tôi nhanh chóng chọn một cửa hàng tôn sùng dựa trên nghiên cứu trên Internet. Việc này khá dễ dàng vì chỉ có một cửa hàng tôn sùng trong vòng 50 dặm quanh Howton. Tara đã liên lạc với một Cô chủ, người có thể sắp xếp cho ba cô gái nô lệ làm người mẫu cho chúng tôi. Sau đó, mọi thứ dừng lại để Tara hoàn thành thiết kế của mình và viết kịch bản cho buổi biểu diễn. Tôi không thể tin được cô ấy làm việc chậm như thế nào.
Tôi đã hoàn thành thiết kế của mình trước khi chúng tôi được giao dự án. Trên thực tế, tôi đã có một số thiết kế đã hoàn thành để lựa chọn. Tôi đã hoàn thành thiết kế bộ trang phục tốt thứ hai. Bộ trang phục đẹp nhất của tôi thật tuyệt vời, nhưng có lẽ quá khắt khe để một người mẫu có thể chịu đựng được trong khoảng thời gian cần thiết để mô tả và thể hiện tất cả các đặc điểm. Bên cạnh đó, nếu mọi thứ không suôn sẻ với tôi trong buổi biểu diễn, tôi muốn giữ một con át chủ bài để gây ấn tượng với ông chủ.

Tara cuối cùng đã hoàn thành kịch bản vào sáng thứ Năm. Tôi nghĩ rằng cô ấy cố tình gửi muộn chỉ để làm mất thời gian chuẩn bị của tôi và khiến tôi lo lắng. Theo một cách nào đó, nó cũng hoạt động. Thực sự tôi chỉ có buổi chiều để luyện tập, và cô ấy đã ở bên tôi suốt thời gian đó để chỉ trích và bắt lỗi của tôi. Tất nhiên, Tara gọi đó là "góp ý".

Vào thứ Sáu, Tara và tôi cùng nhau lái xe đến cửa hàng bán đồ tôn sùng ở Howton. Đó là lần đầu tiên chúng tôi có cơ hội tìm hiểu nhau ngoài công việc. Cô ấy thực sự có vẻ dễ mến - hoàn toàn không xấu như tôi nghĩ. Chúng tôi đã dành thời gian lái xe. Chúng tôi dừng lại để ăn trưa một lúc lâu, và chúng tôi nói về những điều chúng tôi thích và không thích. Chúng tôi nói về quá khứ của mình và hoàn toàn tránh nói về công việc. Tôi nghĩ đó là khoảng thời gian thú vị nhất mà tôi từng trải qua với cô ấy.
Tối thứ sáu, chúng tôi đến cửa hàng tôn sùng. Đó là tất cả mọi thứ tôi mong đợi nó sẽ được. Đó là một cửa hàng bán lẻ lớn ở vùng ngoại ô của một khu thương mại, và đó là công việc kinh doanh của một người. Chúng tôi tự giới thiệu mình với chủ sở hữu, Jon, và anh ấy chỉ cho chúng tôi xung quanh. Jon đã sắp xếp lại các giá treo quần áo độc lập của mình theo cách để tạo ra một loại sàn diễn và sân khấu. Từ sân khấu, tôi có thể chỉ ra những đặc điểm của ba thiết kế của chúng tôi. Khu vực thuyết trình được bao quanh bởi bàn ghế cocktail, và khán giả sẽ ở đủ gần để xem và có thể chạm vào sản phẩm.
Người chủ đưa chúng tôi ra phòng sau để xem nơi các cô gái thay đồ. Nó thật hoàn hảo. Jon tự hào về việc cung cấp bầu không khí thích hợp cho những người bảo trợ của anh ấy, và phòng thay đồ của anh ấy thực sự là bốn phòng giam 6 x 6 với trần nhà có chấn song và cửa khóa. Tara và tôi rất ấn tượng. Thật tuyệt!
Chúng tôi không còn nhiều thời gian nên đã dỡ các túi dụng cụ ra khỏi xe. Trước khi rời đi, chúng tôi đã chuẩn bị cho mỗi chiếc túi một bộ dây buộc khác nhau mà chúng tôi sẽ trình bày. Chúng tôi đặt từng chiếc túi vào một ô riêng biệt. Chúng tôi cũng mang theo những túi dụng cụ để bán, và chúng tôi đưa tất cả những túi đó cho người chủ để trưng bày dọc bên ngoài cửa hàng. Bằng cách đó, khán giả có thể mua hàng hóa của chúng tôi sau chương trình. Tất nhiên, Jon sẽ được hưởng một phần doanh thu để bù cho việc sử dụng cửa hàng của anh ấy.
Tôi đã kiểm tra chiếc micrô được lắp trên bục mà người quản lý cửa hàng đã thuê cho dịp này, và mọi thứ dường như đều ổn. Tôi đang xem lại kịch bản, và tôi đang điều chỉnh nhịp độ của mình thì Cô chủ mà Tara đến cùng với trợ lí của cô ấy. Sự xuất hiện của họ đã phá vỡ sự tự tin bình tĩnh của tôi.
Cô chủ bước vào cửa hàng quay lưng về phía tôi, vừa nói vừa mắng nhiếc vào điện thoại. Tôi đã bị sốc. Tôi cho rằng cô ấy không phải là một người như thế, nhưng rõ ràng là tôi đã nhầm.
Cô chủ ăn mặc không chê vào đâu được trong chiếc áo hai dây bằng da và váy ngắn bằng da hở hang nhưng đầy uy quyền. Người trợ lí cũng mặc đồ da, nhưng nó ở dạng dây nịt toàn thân với cổ áo tích hợp. Cô ta phối đồ phù hợp đối với Bà chủ.
Tôi quan sát khi cả hai đi qua cánh cửa đến khu vực hậu trường, và tôi có thể nghe thấy Cô chủ đang chửi rủa và đe dọa người nô lệ bất lực.
Cuối cùng, sau tiếng đóng và khóa cửa kim loại nặng nề, sự hỗn loạn lắng xuống. Cô chủ xuất hiện trở lại từ khu vực phía sau trông không được bình tĩnh và có vẻ hơi mất kiểm soát, như thể không tin vào điều gì đó đã xãy ra. Cô ấy sải bước về phía tôi và Tara nhìn chúng tôi từ đầu đến chân trước khi nói.
"Tôi là Mery, còn 2 cô là Tara và Anna?"
"Xin chào, tôi là Anna," tôi nói với một nụ cười gượng gạo.
"Xin chào, tôi là Tara là người liên lạc trực tiếp với cô mấy ngày nay ," Tara đang cố gắng trình bày cho lần hợp tác này.
Sau một cái ôm ngắn ngủi, Cô chủ lấy lại vẻ mặt nghiêm nghị.
"Tôi có 1 tin rất buồn là người mẫu nô lệ hôm nay sẽ không đến được do bị cúm, tôi mới vừa nhận được cuộc gọi từ các cô ấy." Mery vẻ mặt buồn rầu nói
“Cái gì, như vậy thì phải làm sao,” Tara nói, lắc đầu lo lắng.
"Xin thứ lỗi cho tôi một chút. Tôi cần nói chuyện với 2 bạn về điều đáng tiếc này," Mery nói 1 cách như buổi trình diễn đã bị hủy.
Tara nhìn lại và hỏi "Nhưng, chúng ta không thể hủy buổi trình diễn tối nay phải không?"
"Đúng vậy, thật sự không còn cách nào khác để thay thế sao?"
Tôi rầu rĩ nói 1 cách bất lực
Tara nắm lấy cả hai vai tôi và đối mặt với tôi. Rồi cô gục đầu xuống đất.
"Thật sự phải hủy sao?" tôi hỏi.
Tara hít một hơi thật sâu, và cô ấy giải thích rằng nếu không có người mẫu trình diễn thì xem như công cốc của cả 2 người chúng ta. Họ đã bị cúm, và Chủ nhân của họ không cho phép chúng tôi sử dụng họ để làm mẫu cho các thiết kế của chúng tôi tại buổi trình diễn tối nay.
Thật không nói nên lời.
Tôi nhìn đồng hồ và khán giả sẽ bắt đầu đến bất cứ lúc nào.
“Thế là xong,” tôi nói. "Chúng tôi không có buổi biểu diễn. Không có cách nào khác hay sao để có một buổi trình diễn gắn kết."
Tara nhìn đi chỗ khác.
“Phải có cách nào đó để cứu vãn chuyện này,” cô nói với giọng thất vọng.
Một lúc sau, Mery mắt cô ấy sáng lên và cô ấy nói "Chờ một chút, có một cách mà chúng ta vẫn có thể thực hiện buổi biểu diễn."
"Cách gì, khi chúng ta không có 1 người mẫu trình diễn ?" Tôi nói đùa.
"Chà, đại loại là như thế nào..." Tara nói với ánh mắt mong chờ mery.
Tôi hy vọng rằng cô ấy đã đưa ra một giải pháp khả thi.
Giải pháp của Mery rất đơn giản: chúng tôi cần người thay thế những nữ nô lệ bị mất tích. Tất nhiên, tôi đồng ý với điều đó, nhưng làm sao chúng tôi có thể thay thế mấy người trong số họ?
Tara giải thích rằng chúng tôi không cần phải thay thế ai cả. Chúng tôi không có phương án dự phòng. Nếu chúng tôi có người mẫu khác, thì chúng tôi không cần phải lo lắng đến mức này .
Mery nhìn chằm chằm Tara và tôi rồi xoay vòng 2 chúng tôi 1 cách chăm chú.
Nghe có vẻ như nó có thể hoạt động.
"Chị có thể gọi cho đối tác của mình và nhờ họ thay thế được không?" tôi hỏi.
"Không có thời gian cho việc đó. Nếu được thì Họ phải có mặt ở đây rồi. Bên cạnh đó, tất cả những người liên hệ khác của tôi sẽ có mặt trong số khán giả," Mery giải thích.
Sau đó, cô ấy trả lời, Cô ấy đã nghĩ đến ai để thay thế? Không ai khác ngoài 2 chúng tôi!
"Bạn không thể nói với tôi điều này 30 phút trước khi chúng tôi dự định ra mắt bộ sưu tập, Mery!" Tôi phản đối, giọng tôi cao lên thành một tiếng rên the thé. Tôi đã rất cuồng loạn.
"Chị là người điều hành sàn diễn. Đây là lỗi của chị, không phải chúng tôi. Đáng lẽ chị phải cho người mẫu đến trước khi chị đến đây!" Tôi đã than phiền."Và bây giờ chị muốn chúng tôi thay thế cho nô lệ bị ốm?!" Tôi không thể tin được điều này.
"Tại sao chúng ta không thể nhờ một cô gái nào đó gần đây để thay thế?" Tôi hỏi.
"Bạn biết chủ sở hữu sẽ không thích điều đó. Chúng tôi ở đây một mình và chúng tôi cần nhanh chóng đưa ra giải pháp," Mery giải thích.
Tất nhiên, tôi biết rằng ông chủ của chúng tôi có quy định nghiêm ngặt về việc sử dụng khách hàng tiềm năng làm tình nguyện viên. Anh ấy luôn lo lắng rằng họ có thể phàn nàn trong hoặc sau cuộc biểu tình và rằng anh ấy có thể bị mất doanh số bán hàng.
"Sự thật là nếu chúng ta không tìm được người thay thế, chúng ta sẽ không có buổi biểu diễn. Chính bạn đã nói như vậy!" Mery nói với chúng tôi một cái nhìn lo lắng, cầu xin.
Cô ấy đã đúng. Không có cách nào chúng tôi có thể thực hiện chương trình này khi không có một nô lệ.
Sự thật là chúng tôi cần ít nhất 3 nô lệ khác. Tất nhiên, chúng tôi chỉ có 2, Cô chủ giúp chúng tôi thay trang phục thì ai sẽ là người phụ trách dẫn sàn diễn, một người giám sát việc mặc quần áo cho nô lệ ở phòng sau, và người kia dẫn họ xuống đường băng. Ngay khi tôi cân nhắc việc yêu cầu một trong số họ làm người thay thế, tôi nhận ra rằng họ sẽ không bao giờ chấp nhận đóng vai nô lệ.
"Nhưng ai sẽ làm những khâu còn lại của chương trình nếu chúng tôi đồng ý làm người mẫu?" Tôi lo lắng hỏi.
"Chị sẽ chịu trách nhiệm thuyết trình, và chị không dám làm hỏng buổi diễn" Mery nói với giọng chắc nịch. "Đừng lo. Chị đã xem bài thuyết trình đó, nhớ không? Và chị đã ở đó trong suốt thời gian em diễn tập nó. Chị có thể thay cho em, các em phù hợp hơn với vai trò đó,"Mery kết luận.
Cô ấy đã đúng. Tôi đã phân tích tình hình và đi đến kết luận giống như cô ấy nói, Tara và Tôi là ứng viên phù hợp nhất để đóng vai nô lệ.
Tất nhiên, chúng tôi có một đống lý do để phản đối, nhưng lý do lớn nhất của tôi là khả năng chịu đau kém. Là một trong những nhà thiết kế của bộ sưu tập, tôi biết dòng quần áo này bó rất chật. Nó bao gồm giày cao gót cao hơn giầy bình thường, áo nịt ngực chật hơn, quần lót chật hơn, quần tất giả và nhiều đồ bó sát hơn so với các bộ sưu tập tôn sùng trước đây của chúng tôi. Tara và tôi coi "Bộ sưu tập kỷ luật nghiêm khắc" của chúng tôi là một thách thức đối với cả những nô lệ linh hoạt và kinh nghiệm nhất.
"Vậy bạn sẽ như thế nào?" Tara hỏi tôi. "Bạn có sẵn sàng giúp công ty không?"
Tôi nhìn chằm chằm vào đôi mắt đầy hy vọng của cô ấy với hàng nghìn suy nghĩ chạy qua tâm trí. Tôi không thể tin vào những gì mình sắp làm, nhưng tôi không thể nghĩ ra một giải pháp nào tốt hơn.
"Được rồi. Tôi sẽ làm. Tôi sẽ làm... vì tôi và cả công ty!
"Cảm ơn, 2 bạn " Tara rạng rỡ nói.
"Hãy làm tốt công việc của 2 bạn, và tôi có thể có một phần thưởng đặc biệt cho 2 bạn sau buổi biểu diễn," Mery mỉm cười và nháy mắt với chúng tôi.
Đó là một chút kỳ lạ. Tôi không hiểu ý của chị ta là gì, nhưng bị cuốn vào sự cấp bách của thời điểm này, chúng tôi không thực sự để ý.
Chúng tôi vội vã vào trong trước khi khán giả bắt đầu đến. Khi chúng tôi đã ở phía sau cửa hàng, tôi đi cùng Tara mỗi người vào phòng giam riêng. Nó dường như nhỏ hơn khi ở bên trong nó. Đối diện phòng giam của tôi là phòng giam của Tara.
Chúng tôi cảm thấy hơi tội lỗi. Chúng tôi biết rằng thiết kế của tôi có thể được sử dụng một cách miễn cưỡng cho nhiều cô gái như vậy. Sẽ là nói dối nếu không thừa nhận rằng tôi thường mơ mộng về những nô lệ. Nhiều đêm tôi tự hỏi sẽ cảm thấy như thế nào nếu bị đối xử như vậy. Chúng tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ tiến rất gần đến việc sống trong ảo mộng đó.
Giọng điệu đầy kiêu ngạo, Mery ra ngoài xách vào những chiếc túi đồ mà chúng tôi đem đến đây và ra lệnh cho chúng tôi cởi đồ. Tôi ngạc nhiên là chị ta không tử tế hơn một chút nào mặc dù chúng tôi đang xử lý rắc rối của cô ấy. Tuy vậy, chúng tôi đã tuân theo mệnh lệnh của chị ấy, và chúng tôi cởi bỏ tất cả quần áo và giày cao gót của mình, gấp đồ đạc của mình và đặt chúng trên băng ghế trong phòng giam.
Tara đứng trước mặt tôi với một nụ cười bỡ ngỡ.
Có một chút đắc ý trong giọng nói của Mery, nhưng chúng tôi sẽ không chơi trò chơi nhỏ của cô ấy. Tôi chỉ phớt lờ sự kiêu ngạo của cô ấy.
"Tôi chắc rằng các bạn sẽ thích điều này" Mery nói với 2 chúng tôi.
Đó là một cảm giác kỳ lạ. Mặc dù tôi làm việc với tư cách là một nhà thiết kế trang phục nô lệ, nhưng chúng tôi chưa bao giờ bị kiềm chế hoàn toàn. Ồ, tôi đã thử đeo còng da, từng cổ tay một, nhưng trước đây tôi chưa bao giờ bị trói cổ tay hoàn toàn, chứ đừng nói đến sau lưng.
Sau khi tôi và Tara bị còng tay, mỗi người được đưa vào một phòng giam. Mery nhìn chằm chằm vào mắt chúng tôi và nói rằng chúng tôi sẽ được đối xử giống như những nô lệ. Tara và tôi là đại diện duy nhất của công ty chúng tôi, và chúng tôi cần giữ bí mật nhỏ này cho riêng mình.
"Còn chủ cửa hàng và cô Madison thì sao?" tôi hỏi. "Họ đã nhìn thấy chúng tôi. Họ sẽ biết rằng đã có chuyện xảy ra."
"Tôi đã nghĩ về điều đó," Mery nói khi đang nhặt quần áo của tôi và Tara để chúng vào chiếc túi gần cửa. Khi cô ấy cho quần áo của tôi vào chiếc túi, tôi nghĩ nên mang thêm vài chiếc túi nữa sẽ rất tiện lợi.
Mery giải thích rằng sẽ nói với Jon và Công ty là chúng tôi bị cúm và chúng tôi cần phải rời đi. Họ không thấy chúng tôi đến cùng xe, vì vậy họ sẽ nhận ra.
Mery quay lại với chiếc mũ da trên tay. Tôi hơi ngạc nhiên vì tôi nhận ra chiếc mũ trùm đầu, nó không có trong danh mục "Bộ sưu tập Kỷ luật Nghiêm khắc" của chúng tôi. Đó là một trong những phụ kiện mà chúng tôi dùng cho người mẫu nô lệ, giúp họ không bị bại lộ danh tính.
Tôi vẫn đang cố hiểu kế hoạch của Mery. Nếu cô ấy nói với họ rằng chúng tôi ra đi vì bị cúm, chúng tôi nhận ra rằng điều đó sẽ khiến chúng tôi bị tính là không làm việc sẽ bất lợi với công ty. Chúng tôi tự hỏi liệu cô ấy có định sử dụng sai lầm này để làm xấu hình ảnh của chúng tôi không.
Mery vuốt tóc tôi và luồn nó qua một cái lỗ ở phía sau mũ trùm đầu khi cô ấy kéo nó hoàn toàn qua đầu Tara. Ngoài cái lỗ ở phía sau để chứa tóc dài hơn, chiếc mũ trùm đầu còn có một vài vòng chữ D tích hợp, lỗ cho mắt, lỗ mũi và miệng của người mặc, và không có gì khác. Nó che hết các đặc điểm của người mặc, khiến người mặc chẳng khác gì một vật bằng da.
"Chờ một chút, Mery," tôi nói với chiếc mũ trùm đầu bằng da buộc môi tôi hơi bĩu ra.
"Nếu chị nói với công ty rằng em bị cúm và không đến đây thì em sẽ không được chấm công cho tất cả công việc của mình trong chương trình," tôi giải thích.
"Hmmm. Có lẽ bạn đúng," Tara trầm ngâm nói.
Mery và trợ lí bình tĩnh tiếp tục công việc của mình trên mui xe. Nó được dự định là một món đồ được sản xuất theo số đo và nó bao gồm một mặt sau có dây buộc. Mery buộc cho Tara và trợ lí buộc chặt mũ trùm đầu cho tôi . Khi cô ấy hoàn thành, nó vừa vặn như một làn da thứ hai. Nó dường như được tạo ra đặc biệt cho chúng tôi - bởi vì nó vừa vặn như vậy. Bất cứ khi nào chúng tôi thiết kế một tác phẩm mới, chúng tôi sẽ sử dụng các phép đo của riêng mình bất cứ khi nào có thể để đảm bảo rằng tác phẩm trông giống như ý định của chúng tôi.
Cái này hoàn toàn phù hợp, mặc dù đây là cơ hội đầu tiên chúng tôi phải thử nó.
Mặc dù chúng tôi vẫn chưa nói chuyện xong, tôi mở miệng theo bản năng. Tôi biết rằng chúng tôi không thể thảo luận tình hình trước mặt Mery.
Điều mà tôi không biết là Mery đã chọn một trò bịt miệng có mục đích dùng cho những nô lệ ngỗ nghịch. Tôi nhận ra vị đắng của cao su ngay khi cô trợ lí đút cái bóng xì hơi vào miệng tôi. Khi cô ấy buộc chặt nó sau đầu tôi, tôi cố gắng nói với cô ấy rằng cô ấy đã dùng nhầm bịt ​​miệng, nhưng sự phản đối của tôi phát ra như một tiếng lầm bầm.
Tôi điều chỉnh bóng đèn trong miệng khi Tara ở bên kia cũng đang nhăn nhó khó chịu ra mặt. và tôi lại cố gắng cảnh báo Tara về nhầm lẫn nhưng vô ích. Chúng tôi chắc chắn rằng họ có thể hiểu ý của tôi ngay lúc đó, nhưng cả hai đều hoàn toàn phớt lờ chúng tôi.
"Mọi thứ đã sẵn sàng chưa, trợ lí?" Mery lớn tiếng hỏi?.
Đó là lần đầu tiên nghe cô ấy gọi Mery là "Bà chủ". Lần đầu tiên, tôi coi đó là hình thức vì Mery là người đã giải quyết vấn đề hôm nay cho chúng tôi, nhưng lại khiến chúng tôi lo lắng.
"Tôi thấy chúng ta đã tìm được người thích hợp nhất," Madison mỉm cười nói.
"Vâng, cái này có vẻ đúng," cô ấy nói về chúng tôi.
"Chắc chắn là như thế," Mery trả lời.
"Tôi cũng sẽ rất tức giận nếu đồng nghiệp của tôi thuyết phục tôi cởi trần và sau đó còng tay tôi," Mery nói thêm với một tiếng cười khúc khích.
Vừa nói xong thì 1 cặp còng tay khóa chặt 2 tay chúng tôi ra sau lưng.
Chà, rõ ràng là Mery biết chuyện gì đang xảy ra. Chúng tôi chỉ hy vọng rằng Jon không biết, nếu không anh ấy sẽ nói với sếp của tôi, và chúng tôi chắc chắn sẽ mất việc.
"Tất nhiên, tôi muốn các cô trùm đầu trong suốt thời gian trình diễn ở đây. Miếng bịt miệng cũng không được tháo ra. Hiểu chưa?" Mery lên tiếng tiếp
"Vâng, thưa bà chủ," trợ lí trả lời.
Tôi bắt đầu lo lắng rằng có lẽ tôi đã tin tưởng Mery nhiều hơn mức tôi nên tin. Tôi lại vật lộn một chút để kiểm tra các mối ràng buộc của mình, nhưng chúng không chịu khuất phục. Một lần nữa, tôi cố gắng phàn nàn về trò bịt miệng và những sai sót trong kế hoạch của Mery, nhưng cô ấy chỉ thổi phồng trò bịt miệng cho đến khi nó vượt quá mức thoải mái để khiến tôi im lặng.
Sau đó, trợ lí đẩy tôi lên băng ghế trong phòng giam và khóa cửa lại. Cô nở một nụ cười tinh nghịch. Tất nhiên, tôi đã lo lắng và sợ hãi, nhưng tôi không thể làm gì được. Tôi bị còng tay, bịt miệng và trần truồng trong một xà lim xa nhà. Tôi dần dần nhận ra rằng Mery đã lên kế hoạch cho việc này từ lâu và tôi đã rơi vào bẫy của cô ấy!
Tara đã luôn ghen tị với tôi. Cô ấy đã tốt nghiệp một trường đại học hàng đầu với tư cách là một nhà thiết kế thời trang, nhưng tôi lại ở cùng trình độ với cô ấy mà không được đào tạo bài bản. Chúng tôi thậm chí có cùng mức lương. Tôi không thể tin rằng cô ấy sẽ phải cùng chịu cảnh như vậy.
Trên thực tế, giờ tôi và cô ấy hoàn toàn khỏa thân ngoại trừ một chiếc còng tay và mũ trùm đầu đeo gag. Mặc dù tôi biết họ tồn tại, nhưng tôi chưa bao giờ nhìn thấy một nô lệ ngoài đời thực trước đây. Bị còng tay và bị bịt miệng, cô ấy trông như có rất nhiều điều để phàn nàn. Khuôn mặt của cô ấy nói lên nhiều điều khi cô ấy ngồi lặng lẽ chờ đợi để được sử dụng như một con búp bê trong buổi trình diễn thời trang địa ngục và tôi cũng như thế.
Còn hai mươi phút nữa là chương trình dự kiến ​​bắt đầu, Mery rời đi để đảm nhận vị trí MC trên sân khấu. Trợ lí bắt đầu mặc quần áo cho Tara ở phòng giam bên kia,
Tôi im lặng quan sát khi Cô trợ lí buộc hai cánh tay của Tara ra sau lưng vào một chiếc băng đeo tay kiểu còng tay bằng da. Cánh tay của Tara được khoanh lại để cẳng tay của cô ấy song song với lưng. Mặc dù Tara không bao giờ có thể thoát khỏi chiếc bao tay được khóa chặt, nhưng trợ lí đã thêm những chiếc còng da ở mỗi khuỷu tay và nối chúng lại bằng một chiếc kẹp da ở bắp tay.
Không có trong cả chất kết dính khuỷu tay hoặc bao tay. Cánh tay của Tara tội nghiệp giờ đã bị buộc chặt từ mọi hướng. Như để hành hạ cô ấy về mặt tâm lý, trợ lí thêm khóa vào mỗi chiếc khóa. Bây giờ, không thể trốn thoát ngay cả khi cô ấy có sự trợ giúp.
Cô trợ lí tiếp tục làm việc nhanh chóng. Cô thắt chặt một chiếc vòng cổ bằng da cơ bản quanh cổ Tara. Sau đó, cô ấy quấn eo của Tara trong một chiếc áo nịt ngực bằng da mà cô ấy thắt chặt hơn mức tôi nghĩ là có thể, và cô ấy mặc thêm một chiếc quần lót bằng da có bộ phận rung ở đáy quần. Khi trợ lí quỳ xuống để còng mắt cá chân, cô gái theo bản năng nhích chân ra. Tôi có thể thấy vẻ mặt của cô trợ , và cô ấy rất tức giận.
Cô bình tĩnh đứng dậy. Cô nắm lấy cằm Tara trong tay và thì thầm điều gì đó qua hàm răng nghiến chặt vào tai Tara. Tôi không thể nghe thấy những gì được nói, nhưng tất cả máu đều rút cạn khỏi khuôn mặt của Tara, và cô ấy không còn phản kháng gì nữa trong phần còn lại của chương trình.
Trợ lí đã hoàn tất việc đeo còng vào mắt cá chân cuả Tara và khóa một chiếc thắt lưng tập tễnh bằng da phù hợp giữa họ.
Mặc dù tôi bị còng tay và trần truồng khi quan sát Tara qua chấn song của phòng giam, một cảm giác tự hào đã hình thành trong tôi. Cô gái trông giống hệt như tôi đã tưởng tượng khi tôi thiết kế trang phục. Thật may mắn cho tôi, đó là bộ trang phục thứ nhất trong số ba bộ trang phục mà chúng tôi đã mang đến buổi trình diễn và tôi nghĩ điều gì đó thật kỳ lạ vì Tara mang bộ số 1 và tôi mang bộ số mấy và ai là người thứ 3 mang bộ còn lại.

Thứ Hai, 19 tháng 12, 2022

THỬ THÁCH TỰ TRÓI NGOÀI TRỜI

 
 Kris đã lên kế hoạch và mong chờ thử thách tiếp theo của cô ấy trong nhiều tuần, cô ấy đã tìm thấy hang động trong chuyến đi bộ đường dài mà cô ấy đã thực hiện cùng bạn bè. Hang tương đối thẳng tắp, lùi vào sườn núi nhỏ vài trăm thước.Khi ý tưởng hình thành, cô ấy đã đến thăm hang động một vài lần để quyết định chính xác những gì cô ấy muốn làm cho một thử thách nô lệ ngoài trời. 
Trong quá trình lái xe đi và về, cô ấy đã tìm ra lượng nhiên liệu cần thiết cho chuyến đi và thêm ý tưởng đó vào kế hoạch của mình.Đêm để thực hiện thử thách của cô ấy đã đến và cô ấy bày biện thiết bị của mình, tháo chiếc đai trinh tiết mà cô ấy đang đeo để thêm mong muốn hoàn thành thử thách của mình. Kris xả nước trước khi tắm lâu.Kris đã chiến đấu với nhu cầu đạt cực khoái nhanh chóng của cô ấy, nhặt chiếc đai trinh tiết nặng hơn nhiều bằng cách sử dụng nó để không chỉ ngăn cô ấy kích thích bản thân mà còn giữ cái phích cắm lớn trong mông cô ấy và máy rung bên trong cô ấy.
Kris thích đeo phích cắm và thường xuyên sử dụng nhiều loại quần lót rung khác nhau để tự trêu chọc mình ở nơi công cộng. Dương vật rung động sẽ nằm trơ ra cho đến khi cô ấy trở về nhà.
Cô khóa đôi giày bằng thép không gỉ vào chân, cô luôn muốn đi chúng ở nơi công cộng, không chỉ câu lạc bộ. Đôi giày có đế một inch với gót cao sáu inch rưỡi trông giống như những chiếc đinh mỏng. Đôi giày được giữ sáng bóng đến khó tin kể cả những chiếc khóa lủng lẳng trên dây.Mỉm cười, cô ấy kết nối dây đai mắt cá chân bằng thép rộng với một sợi xích dài 8 inch. Ban đầu cô ấy định đeo dây xích vào hang động nhưng nghĩ rằng bây giờ sẽ vui hơn nếu làm điều đó. Với đôi giày bị khóa, cô ấy liếm môi với dự đoán sẽ lấy chiếc vòng cổ yêu thích của mình và khóa sợi thép dày quanh cổ họng.Cổ áo được nhà sản xuất gọi là cổ hươu cao cổ vì nó quá cao và vừa khít. Cô đã háo hức đặt mua nó, yêu thích ý tưởng được bóp và kéo dài chiếc cổ gầy guộc của mình. Chiếc cổ áo luôn khiến cô ấy mất một thời gian để điều chỉnh nhưng cô ấy thích mặc nó nhất có thể.Với cổ áo đã khóa, Kris ngồi duỗi cổ và lưng trước khi đứng dậy và đi vào bếp để tìm hiểu giới hạn của sợi xích ở mắt cá chân. Trong tủ đông có một thùng nhựa lớn màu đen mà cô ấy đã cho vào trước khi bắt đầu chuẩn bị. Kris mở nắp ném chìa khóa của cô ấy vào nước lạnh mà không nghe thấy nhiều tiếng nước bắn tung tóe.Thùng sẽ là nơi cô ấy sẽ đợi chìa khóa khi cô ấy trở về. Cô ấy đã sử dụng thùng ba gallon rưỡi vì cô ấy không thể nhìn thấy chìa khóa trong nước đá và việc trải chúng ra khiến cô ấy không thể làm tan chảy chìa khóa nhanh hơn.Cái thùng quá lớn không thể vừa với bồn rửa của cô ấy nên nếu cô ấy muốn làm tan chảy nó, cô ấy sẽ phải mang khối đá nặng vào bồn tắm của mình. Kris đã nghĩ đến việc đặt một ổ khóa có chìa khóa trong phòng tắm của cô ấy và thả chìa khóa vào bồn nhưng cô ấy đã thay đổi quyết định.
 
Với những chiếc chìa khóa nằm rải rác dưới đáy thùng, cô quay trở lại phòng ngủ của mình với cảm giác thích thú khi đi giày cao gót với sợi dây xích ngắn hạn chế sải chân của cô. Phích cắm và máy rung dịch chuyển bên trong cô ấy, khiến cô ấy cười thật tươi khi sải bước về phòng của mình.
 
Kris đã có sẵn một chiếc túi vải thô với các thiết bị cần thiết và ổ khóa của cô ấy ở cạnh cửa, cô ấy đã kiểm tra nó hàng trăm lần khi thêm đồ khi nghĩ về chúng. Quay trở lại phòng của mình, Kris đang phấn khích với ý nghĩ về những gì cô ấy sắp làm, nhanh chóng lấy còng đùi của cô ấy và khóa chúng lại.
 
Còng đùi không được sử dụng thường xuyên vì Kris thích mặc quần legging hơn, nhưng sự phấn khích của cô ấy đã khiến cô ấy khóa chúng vào thắt lưng, để lại sợi xích dài hai inch ở giữa chúng. Kris nhặt chiếc áo khoác nhẹ dài khoác nó qua vai, buộc chặt chiếc thắt lưng phía trước.
 
Kiểm tra phòng sau đó đi đến cửa của cô ấy. Chiếc áo khoác che gần hết cơ thể và thắt lưng của cô ấy, nhưng đôi giày sáng bóng và cổ áo cao của cô ấy có thể nhìn thấy rõ ràng. Kris chộp lấy chiếc túi vải thô đung đưa qua vai và nghe thấy tiếng leng keng leng keng khi cô khóa cửa.
 
Quay người, cô bắt đầu đi dọc theo hành lang dài đến thang máy, lắng nghe tiếng giày cao gót của cô kêu lanh canh cùng với tiếng dây xích thậm chí còn gây ra nhiều tiếng ồn hơn khi cô bước đi. Khi đến thang máy, cô rướn người về phía trước để nhìn thấy chiếc nút mỉm cười một lần nữa khi cảm nhận được sự hạn chế của chiếc cổ áo cao.
 
Cánh cửa mở ra và Kris hít một hơi thật sâu nhẹ nhõm. Không có ai ở trong đó, cô cầu nguyện rằng cô sẽ không nhìn thấy bất kỳ người hàng xóm nào của mình. Thang máy tụt xuống một tầng và dừng lại khiến Kris há hốc mồm khi cô lùi lại dựa vào tường chờ xem ai đã vào cùng mình.
 
May mắn thay, cô không biết hai cô gái bước vào xe, gần như phớt lờ cô khi họ cười khúc khích và thì thầm với nhau. Đến nhà để xe, các cô gái nhanh chóng rời khỏi Kris, người đã đứng bất động một lúc lâu trước khi vội vã ra ngoài khi cánh cửa đóng lại.
Kris tự tin bước đến ô tô của mình, nghĩ về việc cô ấy đã dọn sạch nó như thế nào để đảm bảo rằng không còn thứ gì có thể che thân bên trong nó. Leo lên Kris đập đầu vào khung cửa trước khi ngồi xuống và thắt dây an toàn.
 
Khi vào trong, Kris đã để chiếc áo khoác treo ngoài cửa, mở cửa và giật mạnh nó vào trong, để lộ háng được bọc thép và đôi chân bị xích lại với nhau. Kris lái xe cẩn thận, quan sát đồng hồ đo nhiên liệu của cô ấy và nghĩ rằng việc lái xe về nhà tối nay sẽ vui biết bao nhiêu.
 
Đến cửa hang, cô lái xe vòng ra sau nhóm cây và bụi rậm khóa xe cùng với áo khoác bên trong cốp xe. Giờ đây cô bị khóa chặt trong chiếc đai trinh tiết chặt chẽ, đôi giày cao gót bằng thép khóa chặt vào nhau và chiếc vòng cổ cao bằng thép bắt đầu trở nên khó chịu.
 
Kris khỏa thân đứng nhìn quanh khu vực và bị cám dỗ đi dạo xung quanh chỉ để có thêm thời gian ở ngoài trời. Kris biết rằng cô ấy có ít thời gian để đến hang động và quay trở lại xe của mình vì khi mặt trời lặn, cô ấy sẽ không thể nhìn thấy nơi mình đã đánh rơi chìa khóa.
 
Khi Kris đi sâu hơn vào trong hang, cô ấy sẽ ném một chiếc chìa khóa vào tường nhìn về phía trước để khi quay trở lại hang, cô ấy có thể dừng lại và nhặt chìa khóa hoặc nếu quá nhiều, cô ấy có thể bỏ chúng lại và quay lại sau đó một khi cô giải phóng đôi tay của mình.
 
Kris đã đặt chiếc nhẫn chìa khóa lớn hơn của cô ấy trên sàn ở phía trước hang động, chiếc nhẫn này sẽ chứa chìa khóa của dây trói trên cánh tay và cổ tay của cô ấy. Bước đi trên đôi giày cao gót có gai khó khăn hơn cô tưởng.
 
Trong đôi giày đi bộ đường dài của cô ấy, mặt đất có vẻ cứng hơn nhiều nhưng bây giờ gót chân của cô ấy đang cắm sâu vào lớp đất lỏng lẻo, càng đi sâu vào càng tệ hơn. Khi đến cuối hang, Kris bắt đầu chuẩn bị ngay lập tức, ánh sáng rất mờ ở phía sau của hang nên ban đầu cô ấy phải dò đường.
 
Kris tìm thấy tảng đá mà cô ấy đã kéo ra phía sau hang động, cô ấy đã thử nghiệm một vài viên mà cô ấy tìm thấy bên ngoài và chọn viên này và gần như đổi ý chọn một viên lớn hơn vì viên này có vẻ quá dễ kéo.
 
Cô ấy đã dùng một sợi dây thừng để kéo tảng đá lớn bằng đôi giày đi bộ đường dài và quần soóc của mình, quyết định nếu nó quá nhỏ, cô ấy sẽ lấy một tảng đá lớn hơn vào lần tới. Bây giờ cô ấy bắt đầu quấn viên đá vào sợi xích mà cô ấy đã mua.
Mọi thứ đều thiếu ánh sáng nên cô ấy quấn toàn bộ phần dây chuyền đã mua xung quanh nó, khóa nó ở nhiều nơi để đảm bảo dây xích không bị tuột ra. Khi hoàn tất, cô ấy trải một sợi dây xích dài khoảng 6 feet từ sợi xích xung quanh tảng đá và sẵn sàng mặc quần áo xong.
 
Trước khi cô ấy nghĩ nhiều về nó, Kris đã khóa đuôi sợi xích vào đai trinh tiết của cô ấy, mỉm cười, “Bây giờ tôi phải hoàn thành.” Cô ấy đã nghĩ rằng. Tiếp theo là dây nịt đầu, nó là loại da duy nhất cô ấy sẽ sử dụng nhưng nó có một bộ phận bằng thép.
 
Cái bịt miệng là một loại vòng chữ O bằng thép có thể mở rộng miệng của cô ấy, cô ấy đã thêm một cái nút lớn để có thể buộc vào bên trong chiếc nhẫn lấp đầy miệng cô ấy, khiến cô ấy bịt miệng những tiếng càu nhàu và rên rỉ, thêm tấm vải rộng che mặt dưới của cô ấy bịt kín miệng cô ấy. tiếng ồn của cô ấy thành tiếng thì thầm.
 
Kris đã quấn dây nịt quanh đầu cô ấy và khóa nó rất chặt và khi cô ấy hài lòng với độ căng cũng như độ căng của nó trên miệng và cằm, cô ấy đã khóa các khóa. Kris đang rất phấn khích, chìa khóa dây nịt ở trong xe của cô ấy nên cô ấy đã bị mắc kẹt trong đó cho đến khi ra khỏi hang.
 
Người phụ nữ hào hứng nhặt món đồ cuối cùng của mình, cô ấy không chắc liệu mình có sử dụng nó hay không nhưng quá phấn khích và hứng thú, cô ấy đã quyết định. Kris lấy hai dải thép trượt chúng trên ngực cô. Bộ ngực của cô ấy phải được kéo qua chúng để bộ ngực của cô ấy nhô ra khỏi những chiếc nhẫn.
 
Kris kéo dây da từ hai bên của những chiếc vòng quanh lưng cô ấy làm chúng oằn xuống cho đến khi dây đai ăn sâu vào da cô ấy. Lực căng buộc những chiếc nhẫn vào ngực cô ấy chặt hơn khiến ngực cô ấy càng nhô ra khỏi chúng.
 
Kris khóa chiếc còng rộng bằng thép quanh cánh tay phía trên khuỷu tay của cô ấy, để lại sợi xích và chiếc còng khác treo lủng lẳng khi cô ấy giật một trong những chiếc còng quanh cổ tay mình. Còng cổ tay cô đã chọn là còng kiểu cảnh sát có bản lề cứng.
 
Kris đã cẩn thận kiểm tra xem chốt khóa ở đâu và lỗ khóa hướng vào đâu trước khi đóng nó lại. Kris đã sẵn sàng, khỏa thân, bị xích vào một tảng đá, đi giày cao gót bằng thép, cổ áo kéo dài, áo ngực có dây đeo bằng kim loại, cả hai lỗ đều được lấp đầy và bịt kín dưới dây đai trinh tiết bằng thép nặng với một miếng bịt miệng kéo dài khóa quanh đầu bịt kín miệng cô ấy hoàn toàn.
 
"Cái gì có thể đi sai?" cô cười khúc khích một mình khi đôi bàn tay run rẩy mở một trong những chiếc kẹp mà cô mang theo. Cho đến thời điểm này, cô không chắc liệu mình có thực sự sử dụng chúng hay không nhưng giờ thì có vẻ đúng, biết rằng áo ngực sẽ sớm khiến ngực cô bị đau.
Kris giữ ngực cô ấy bằng một tay, cầm lấy chiếc kẹp và buộc nó phải cắn càng xa càng tốt. Sau khi rít lên qua miếng bịt miệng của mình, Kris nhanh chóng lặp lại thao tác trên núm vú bên kia trước khi kéo sợi xích kết nối để cố định từng bên một cách chắc chắn.
 
Kris thích đu dây xích trên núm vú của cô ấy nhưng ghét cảm giác đầu vú của cô ấy như thế nào khi chúng bị kẹp. Ngay khi cô chắc chắn rằng núm vú của mình đã được kẹp đúng cách, Kris với tay ra sau cô hít một hơi thật sâu và khóa chiếc còng đung đưa quanh cánh tay trên của cô.
 
Kris đã cẩn thận đo sợi xích giữa hai cổ tay áo sao cho vừa đủ dài để cô ấy có thể với tới cổ tay áo để mở nó. Sợi xích vẫn hạn chế đáng kể cánh tay của Kris, giữ chúng ở sát bên người cô ấy.
 
Kris đang nín thở khi cô ấy đẩy cổ tay của mình vào chiếc còng đang mở, đợi một lúc khi cô ấy từ từ đẩy miếng thép cho đến khi nó đóng lại. Kris đứng thở hổn hển khi biết rằng cô ấy vẫn có thể rút tay ra khỏi chiếc còng, sau đó với một tiếng kêu, cô ấy kéo chiếc còng cho đến khi nó chạm vào cổ tay cô ấy.
 
Cô ấy đã làm được! Cô ấy hoàn toàn bị trói và bịt miệng một mình trong một cái hang ở giữa hư không! Sự phấn khích của Kris tràn ngập trong cô ấy khi cô ấy tạm thời vật lộn với những chiếc còng kêu vo ve với sự hài lòng về những gì cô ấy đã làm.
 
Kris kiểm tra còng tay của cô ấy, đóng từng cái chặt hơn trước khi nhét kẹp giấy vào mấu khóa và đẩy nó để cô ấy không phải lo lắng về việc cổ tay áo của mình sẽ đóng thêm nữa. Với chiếc còng được khóa an toàn, Kris thả chiếc kẹp giấy xuống và từ từ đứng dậy khỏi tảng đá mà cô ấy đang ngồi.
 
Khi Kris say sưa với thành tích của mình, tâm trí cô ấy chuyển sang chế độ nếu như. Đột nhiên cô ấy sợ, nếu còng không mở thì sao, chìa khóa của tôi bị mất thì sao, ôi chết tiệt, nếu đây là hang gấu và tôi đụng phải nó khi về nhà thì sao?!
 
Đột nhiên, Kris hăng hái đấu tranh chống lại dây trói của mình, xoay người và xoay người khi cô ấy bắt đầu lê bước về phía lối vào nhanh nhất có thể. Đôi chân bị trói của Kris phải mất vài giây để nới lỏng dây xích, kéo chặt dây xích, khiến cô ấy dừng lại ngay lập tức, gần như kéo cô ấy xuống đất.
Kris chống lại cơn hoảng loạn của cô ấy, trấn tĩnh bản thân, đứng ở cuối chuỗi. Khi hồi phục, cô ấy cười khúc khích và bắt đầu dựa vào sợi xích. Kris nghĩ rằng tảng đá sẽ di chuyển dễ dàng nên cô ấy đã rất ngạc nhiên khi cô ấy thực sự phải cố gắng để di chuyển nó.
 
Sợi xích giữa hai mắt cá chân của cô ấy bị kéo chặt rất nhanh, buộc cô ấy phải tập trung vào bước tiếp theo để giữ cho sợi xích và tảng đá di chuyển. Kris đã cố gắng giữ cô ấy như thép, trong một thời gian dài dường như chỉ dừng lại và nhìn lại và thấy cô ấy thực sự chỉ di chuyển được vài bước chân.
 
Kris vặn cổ hết mức có thể, cố gắng giảm bớt cơn co thắt, và bắt đầu kéo thêm lần nữa, mỗi bước giờ đang cắm sâu gót nhọn xuống đất. Sau một giờ kéo Kris ướt đẫm mồ hôi, núm vú và ngực của cô ấy kêu lên vì mỗi bước ngắn khiến chúng và sợi xích nảy lên.
 
Lần này, khi cô quay lại và thấy mình đã không đi xa hơn nữa, cô cảm thấy cơn hoảng loạn đang quay trở lại. Kris vừa đi vừa thút thít trở lại tảng đá với hy vọng cô ấy đã đi xa hơn vẻ ngoài của nó.
 
Sau lưng, đôi bàn tay bị trói của cô ấy khua khua và mỗi bước chân cô ấy dường như kêu ca nhiều hơn. Khi đến gần tảng đá, cô ấy có thể thấy rõ rằng mình chỉ di chuyển tảng đá khoảng 10 hoặc 12 feet.
 
Kris có thể nhìn thấy rãnh sâu mà tảng đá bị xích tạo ra khi cô ấy kéo nó và biết có điều gì đó không ổn. Tự thuyết phục bản thân rằng đó chỉ là ảo ảnh, Kris giữ cho cô ấy bớt hoảng sợ và quay lại tiếp tục nhiệm vụ của mình.
 
“Cho dù có mất bao lâu đi chăng nữa, tôi cũng không có lựa chọn nào khác.” Người phụ nữ sợ hãi lẩm bẩm một mình khi cố gắng kéo tảng đá trở lại. Kris ngừng nhìn lại, cô ấy cố gắng tập trung vào việc tìm chìa khóa của mình khi cô ấy đi.
Vào thời điểm Kris tìm thấy chiếc chìa khóa đầu tiên của mình, cô ấy đã kiệt sức và đau khắp nơi. Cô phát hiện chiếc chìa khóa ở phía trước vì không thể nhìn xuống, cô phải nhìn xa hơn để thấy nền hang. Kris lê đến chỗ nó rồi quay lưng lại và cố gắng ngồi xổm để nhặt nó lên.
 
Kris hét lên đằng sau miếng bịt miệng nhiều lần khi cô ấy nhận ra rằng cô ấy không thể ngồi xổm đủ xa để với tới nó và sẽ phải nằm xuống để tìm từng chiếc chìa khóa. “Chết tiệt NÓ!” cô hét lên và đứng dậy và bước ra khỏi tảng đá. Kris đang dựa vào sức căng của sợi xích và bắt đầu kéo bằng tất cả những gì cô ấy có thể.
 
Ngay cả khi sự nhiệt tình của Kris rút cạn khỏi cô ấy như năng lượng của cô ấy, cô ấy đã có thể nhìn thấy ánh sáng mờ dần trong hang động. Trong cái hang tối tăm, cô có thể nhìn thấy khúc quanh và biết một khi xung quanh nó ánh sáng sẽ sáng hơn và bắt đầu kéo mạnh hơn.
 
Trong một lần dừng nghỉ, tay cô ấy đã cố gắng với tới sợi dây chuyền chế nhạo và cô ấy biết được rằng khi chúng bị còng dưới dây xích, cô ấy không thể vặn cổ tay đủ để nắm lấy sợi dây chuyền. Kris lùi lại một chút, dùng tay nắm lấy sợi dây xích với hy vọng sẽ dễ dàng kéo chiếc mỏ neo mà cô ấy đã tự xích mình vào.
 
Ngay khi sự căng thẳng tăng lên, sợi xích đứt khỏi tay cô ấy khiến cô ấy càu nhàu trong thất vọng và bắt đầu chống lại dây buộc của mình một lần nữa, thút thít và rên rỉ khi núm vú của cô ấy kêu lên vì đau.
 
Khi Kris ngừng vùng vẫy và đứng chờ sợi xích ngừng đung đưa, cô thề rằng mình đã nghe thấy những giọng nói. Kris rất phấn khởi khi nghĩ rằng ai đó sẽ đến giải cứu cô ấy, cô ấy tự trấn tĩnh vì cô ấy biết không ai biết cô ấy thậm chí đang ở đây hay gặp rắc rối và đây không phải là một bộ phim.
Kris nghe thấy nhiều giọng nói hơn, sau đó là tiếng radio lớn và nhận ra một nhóm đã đến hang để tiệc tùng trong khi Kris bị trói và bịt miệng cách đó chưa đầy vài trăm feet. Kris từ từ đến bên cạnh hang động, dựa vào đó khi cô ấy lắng nghe đài phát thanh và tiếng cười của mọi người.
 
Kris đứng nhăn mặt với từng hơi thở có mùi lửa và biết họ định ở lại một lúc và nghĩ về kế hoạch quay lại tối nay của cô. Sau vài giờ, Kris đã tìm thấy một chỗ nhô ra đủ lớn để ngồi xuống xoa dịu phần nào nỗi đau của cô ấy.
 
Khi âm nhạc dừng lại, Kris có thể nghe thấy giọng nói giống như một cậu bé và một cô gái, và họ đang tiến lại gần nhau hơn. Tim Kris đập nhanh nhưng cô biết cố gắng trốn tránh họ là vô ích nên cô ngồi bất động và chờ đợi.
 
Kris không thể nhìn thấy họ nhưng họ có vẻ rất thân thiết, khi cô gái nói rằng cô ấy không muốn tiến xa hơn nữa. Kris ngồi bị trói và bịt miệng, lắng nghe họ hôn nhau, mỗi giây trở nên cuồng nhiệt hơn khi họ bắt đầu làm tình, tiếng ồn của cô gái khiến Kris đạt cực khoái trong tòa nhà của chính mình.
 
Khi cặp đôi dừng lại, Kris có thể nhận ra họ nói rằng đã quá 12 giờ và cô ấy cần về nhà. Cơn cực khoái sắp đến gần của Kris đã rời đi ngay lập tức khi cô ấy biết rằng đã quá muộn. “Nhưng tôi vẫn có thể nhìn thấy ánh sáng?” Kris tự hỏi bản thân.
 
Cô lắng nghe chúng tinh nghịch chạy đi khi nghe thấy tiếng động cơ khởi động rồi đột nhiên mọi thứ trở nên tối đen hoàn toàn khi tiếng động cơ tắt dần. Kris bị trói và bịt miệng một mình trong hang tối đen như mực!
 
Kris nhẹ nhàng đứng dậy và từ từ đẩy một chân ra xa hết mức có thể, tim Kris đập mạnh khi tâm trí cô quay cuồng về việc đã muộn như thế nào. Kris chỉ có thể nghĩ về những thứ cô ấy cần và không có, một chiếc đèn pin, bật lửa bất cứ thứ gì để tạo đủ ánh sáng để có thể nhìn thấy chìa khóa và đôi tay của cô ấy đủ rảnh để sử dụng chúng.
Trong nhiều giờ, Kris chậm rãi đi về phía trước, hai bàn tay bị bó bột của cô ấy khua ra sau lưng, cố gắng đi theo bức tường hang động. Kris cọ vai vào tường nhiều lần, lần nào cũng nhăn mặt và rên rỉ.
 
Trong bóng tối, cô không thể biết mình đã đi được bao xa và còn phải đi bao xa nữa với hai núm vú đang kêu gào đau đớn. Tốc độ chậm khiến việc kéo tảng đá phía sau cô ấy trở nên khó khăn hơn vì cô ấy không thể dựa vào nó hoặc sử dụng trọng lượng cơ thể bập bênh của mình để giúp kéo nó.
 
Kris tiếp tục kéo và bước để tâm trí cô ấy trôi đi và mơ về sự trói buộc của mình, cố gắng khiến cô ấy nghĩ rằng đây là một cuộc phiêu lưu. Kris đang lê chân chậm hơn trong trạng thái xuất thần khi cô ấy nhìn xa hơn về phía trước và có thể thấy các vì sao!
 
Tâm trí cô mất một phút để nhận ra ý nghĩa của nó và một phút nữa để chấp nhận nó buộc cô phải bước nhanh hơn về phía trung tâm của hang động. Người phụ nữ bị trói mất thêm một giờ nữa mới đến được miệng hang, Kris đứng nhìn bầu trời đêm thở phào nhẹ nhõm.
 
Kris quay lại nhìn vào bóng tối của hang động và biết rằng không có cách nào cô ấy có thể tìm thấy chìa khóa của mình. Kris quay đi quay lại nhiều lần để xem xét cẩn thận, cố gắng hết sức để tìm ra thứ gì đó có thể giúp ích cho cô.
 
Bây giờ cô ấy sẽ không chết sâu trong hang nên mọi nỗ lực trói buộc và kéo theo tảng đá nặng đều dồn dập vào cô ấy. Kris nhận ra rằng cô ấy đã kiệt sức, rất khát nước và cô ấy không thể làm gì khác ngoài việc chờ trời sáng.
 
Vì không khí ban đêm đã lạnh, cô lui vào trong hang đi vào cho đến khi cái lạnh dịu đi đôi chút. Trong bóng tối, cô cẩn thận khuỵu gối xuống, rên rỉ khi cơ thể cô kêu ca nhưng đôi chân cô đã cảm thấy dễ chịu hơn.
Ngồi trên đôi chân bị trói, cô ước mình đã không dùng đến những chiếc còng cứng hoặc cùm khuỷu tay vì cô không có cách nào giúp mình nằm xuống. Kris trở nên sợ hãi vì không thể đứng dậy nếu cô ấy nằm xuống, buộc mình phải đứng rên rỉ thật to khi sợi xích núm vú đung đưa dữ dội sau nỗ lực.
 
Đứng trên đôi chân của mình một lần nữa, Kris đi đến điểm cuối của sợi xích neo xoay quanh tảng đá, sử dụng nó làm điểm trung tâm. Khi tìm thấy một bức tường, cô quay sang bên cạnh nó và lại hạ người xuống trên đôi chân đang gập lại.
 
Kris vừa mới tựa vào bức tường đá đã nghe thấy tiếng sợi xích đung đưa nhẹ nhàng trước mặt cô trước khi chìm vào giấc ngủ sâu. Những giấc mơ của Kris tràn ngập hình ảnh khiêu dâm về việc cô bị buộc phải kéo tảng đá về thị trấn khi nhiều ông chủ và tình nhân đánh đập và hành hạ cô.
 
Khi Kris tỉnh dậy, cô ấy đang la hét trong giấc mơ, bị trói và bịt miệng trong hang tối. Khi nhớ lại chuyện gì đã xảy ra và mình đang ở đâu, cô nhìn vào bóng tối.
 
Có gì đó khác lạ trong bóng tối trước mặt cô, có vẻ như có khói hoặc sương mù bao phủ. Kris càng nhìn thì cô càng bối rối cho đến khi cô xoay người đau nhức để có thể nhìn thấy phía sau.
 
Kris ré lên một cách tuyệt vọng cố gắng ép cơ thể đau nhức và cứng đờ của mình đứng dậy khi nhìn thấy ánh sáng từ miệng hang. Cô đã quên rằng mình đang quay mặt vào trong, không nhận ra làn sương kỳ lạ là ánh nắng ban mai chiếu vào hang.
 
Kris rên rỉ và càu nhàu khi cô ấy buộc cơ thể mình thức dậy và từ từ cố gắng đứng dậy bằng đôi chân bọc thép của mình. Cô bước được hai bước ngắn trước khi bị chặn lại bởi chiếc thắt lưng quanh eo kéo cô lại.
 
Kris càu nhàu xung quanh miếng bịt miệng khi cô ấy rướn người kéo theo tảng đá mà cảm giác như nó đã tăng cả trăm cân kể từ đêm qua. Khi ánh sáng trở nên sáng hơn, Kris kéo mạnh hơn và đi nhanh hơn, nhanh chóng đến miệng hang.
 
Ngay cả khi mọi thứ làm tổn thương cô ấy, cô ấy không thể không dừng lại để ngắm mặt trời mọc và tận hưởng không khí buổi sáng trong lành. Đối với cô ấy, ánh sáng mặt trời có nghĩa là cô ấy an toàn và mọi thứ đều ổn.
 
Sau khi suy nghĩ thoáng qua, Kris quay lại nhìn ngọn lửa đã cháy và nhận ra đó chính xác là nơi cô ấy đã để chìa khóa của mình! Kris không thể tin được, liệu họ có thể sống sót khi ở trong đáy lửa không?
Cô ấy đứng trên mép đống lửa trại từ từ bước tới nhẹ nhàng đá những tàn dư ra khỏi đường đi của cô ấy khi cô ấy buộc phải cúi người về phía trước chỉ để xem những gì trên mặt đất. Càng tìm kiếm, cô ấy càng trở nên điên cuồng và ngực và núm vú của cô ấy càng đau hơn.
 
Tay của Kris lại đang vật lộn với sợi thép quanh cổ tay cô ấy và tâm trí của Kris đang gào thét nếu bạn có thể giải phóng đôi tay của mình thì điều này sẽ dễ dàng hơn rất nhiều! Kris đang lầm bầm khi cô ấy đá vào đống tro tàn tạo ra một đám tro bụi lớn xung quanh cô ấy.
 
Kris đã từ bỏ việc tìm kiếm chìa khóa, nghĩ rằng chúng đã tan chảy thành hư vô và cô ấy bị mắc kẹt, bị trói và bịt miệng, bị xích vào một tảng đá cách xa bất kỳ ai hàng dặm. Ngay cả việc đến được ô tô của cô ấy cũng vô ích, cô ấy không thể mở cửa và ngay cả khi cô ấy làm vỡ cửa sổ, chiếc chìa khóa duy nhất của cô ấy giờ đã bị đốt thành tro.
 
Kris đi vòng quanh mỏ neo của cô ấy nhiều lần khi cô ấy tự hỏi ai sẽ tìm thấy cô ấy và mọi người sẽ nghĩ điều gì đã xảy ra. Cô ngừng dựa vào sức nặng của tảng đá phía sau để duỗi cái cổ đang bị chuột rút của mình.
 
Kris ngừng di chuyển, nín thở, căng cổ để giữ những gì cô ấy nghĩ rằng cô ấy đang nhìn thấy trong tầm nhìn của mình. Càng nhìn chằm chằm vào nó, cô càng nhận ra đó không phải là ảo giác mà đó thực sự là chùm chìa khóa của cô treo trên rễ cây ở cửa hang.
 
Kris bắt đầu kéo tảng đá, không bao giờ rời mắt khỏi những phím đàn cho đến khi cô ấy đến ngay bên dưới chúng và biết chúng là thật. Kris cố với lấy chùm chìa khóa nhưng tất nhiên là còng và dây xích đã ngăn cô lại.
 
Cô lùi lại nhìn họ và nhận ra rằng họ có thể đang ở trên mặt trăng vì họ treo lơ lửng trên đầu cô khoảng một foot. Cô ấy không những không thể với tay lên mà thậm chí còn không thể trèo lên nếu có thứ gì đó để trèo lên bị xiềng xích và còng theo cách của cô ấy.
Kris đứng nhìn chằm chằm vào những chiếc chìa khóa cho đến khi cô ấy bắt đầu đổ mồ hôi vì nắng nóng di chuyển sâu hơn vào trong hang sâu nhất có thể cho phép mỏ neo của cô ấy. Kris định nằm xuống và bỏ cuộc thì một ý tưởng đột ngột ập đến với cô và cô bước đến miệng hang.
 
Có một cái môi dọc theo đáy hang cao khoảng hai feet và cô ấy đứng nhìn qua đó. Ý tưởng của cô ấy là xem liệu có thứ gì ngoài đó mà cô ấy có thể sử dụng để lấy chìa khóa của mình không. Kris kéo tảng đá đến mép hang, từ từ trèo qua miệng kéo mạnh sợi dây xích.
 
Kris đung đưa qua lại như một con chó bị xích đang tìm kiếm bất cứ thứ gì, trong lần băng qua thứ hai, cô ấy nghĩ có thể có thứ gì đó ở xa hơn đang kéo sợi xích mạnh hơn. Kris trở nên hoảng loạn và bắt đầu giật mạnh và đẩy mình về phía trước.
 
Sau một vài nỗ lực, cô ấy cảm thấy mỏ neo của mình trượt đi một chút và cố gắng nhiều hơn cho đến khi tảng đá trượt qua đỉnh của môi rộng. Kris đã ngừng kéo và đang quay lại thì thấy tảng đá bắt đầu lăn qua mép.
 
Lúc đầu, cô cảm thấy nhẹ nhõm nhưng khi tảng đá tiếp tục lăn, nó tăng tốc trong khi xoắn sợi xích giữa nó và cô. Kris đã quá sốc để có thể gồng mình lên khi sợi xích ngắn bị siết chặt, xoay cô ấy lại và giật mạnh cô ấy về phía sau một cách thô bạo.
 
Kris hét lên khi cô cảm thấy mình bị kéo về phía sau, di chuyển đôi chân một cách vô ích khi cơ thể cô bị kéo xuống đất. Kris lăn lộn lộn nhào về phía sau và dừng lại khi ngồi trên cặp mông đầy đặn của mình.
 
Kris vẫn còn bối rối không biết mình đang ở đâu và chuyện gì đã xảy ra, không thể nhìn xung quanh và ngồi cố nhổ chất bẩn ra khỏi miệng trong khi hai tay vẫn bị trói sau lưng cố gắng lau vết bẩn trên mặt.
 
Khi có thể nhìn thấy trở lại, cô cố gắng quỳ xuống và nhìn xung quanh, thấy tảng đá cách cô vài bước chân chỉ ngồi đó như thể nó chẳng làm gì cả. Kris chửi tảng đá và nói với nó rằng tất cả là lỗi của nó.
Bị bịt miệng theo cách của cô ấy, tất cả những gì mà những con vật nhỏ mà cô ấy sợ hãi nghe được là những tiếng lầm bầm và càu nhàu. Khi xong việc, cô ấy cố gắng đứng lên bằng đôi chân đau nhức của mình, rên rỉ vì đau do những chiếc kẹp vẫn đang đung đưa trên núm vú của cô ấy, không chịu buông cô ấy ra hay tuột ra.
 
Kris đứng dậy và bắt đầu nhìn xung quanh khi thấy thứ đã dụ cô ấy ra khỏi chỗ ẩn nấp, cô ấy ngay lập tức chán nản khi thấy đó không phải là một cây gậy mà là một cái cây đã chết hoàn toàn. Kris quay trở lại cái hang, cố gắng kéo tảng đá ra sau lưng.
 
Khoảng nửa đường quay lại, cô nhận thấy có gì đó bên phải mình và lách qua những bụi cây nhỏ để đến gần hơn. Khi đến đủ gần, cô ấy có thể thấy đó chính xác là loại gậy cô ấy cần; cô ré lên thật to, cảm thấy như được tiếp thêm sinh lực.
 
Cô ấy mất vài phút để xoay sở nhặt cây gậy bằng đôi tay bị trói nhưng chẳng mấy chốc cô ấy đã quay trở lại hang động kéo theo chiếc mỏ neo phía sau. Môi là một thử thách nhưng cô ấy đã xoay sở để có được tảng đá trượt qua nó và chuẩn bị tinh thần khi nó lăn.
 
Kris đi đến chỗ treo chìa khóa của cô ấy, đoán rằng bọn trẻ đã tìm thấy chúng và treo chúng ở đó đề phòng người chủ quay lại lấy chúng. Không thể cúi đầu ra sau, cô phải đặt mình dưới vị trí của họ và quay lưng vào tường.
 
Cô khua cây gậy nhiều lần và cảm thấy mình đã đánh trúng gốc cây nhưng không bao giờ nghe thấy tiếng chìa khóa lạch cạch. Kris cúi người về phía trước hét lên trong thất vọng chống lại cơn đau ở núm vú và cái thép đang giữ cô bất lực.
 
Đột nhiên, cơ thể của Kris phản bội cô và bùng nổ trong một cơn cực khoái dữ dội khiến cô thở hổn hển và quỳ gối yếu ớt. Lúc này Kris không quan tâm liệu cô ấy có được giải thoát hay không, dựa vào tường thở hổn hển và thút thít.
Khi hoàn hồn, cô thấy mình đã bám vào cây gậy và đẩy mình ra khỏi tường. Cây gậy không di chuyển theo cô ấy, chỉ mất một giây để cô ấy nhận ra nó đã bị mắc vào thứ gì đó.
 
Kris bắt đầu la hét dưới cái bịt miệng khi cô ấy điên cuồng kéo cây gậy trong khi vặn vẹo cơ thể. Khi chiếc gậy bật ra, Kris lỏng lẻo bước về phía trước, xoay người để lấy lại phương hướng để thử lần nữa và sững người khi thấy chìa khóa của mình đã biến mất!
 
Kris gần như bắt đầu khóc trước khi buộc mình phải nhìn xuống để thấy những chiếc chìa khóa nằm trên mặt đất gần chân tường. Hét lên trong sự phấn khích, cô ấy lê chân đến chỗ chúng, ngồi xổm trên đôi chân gập lại và cố gắng nhặt chúng lên.
 
Có vẻ như phải mất cả tiếng đồng hồ Kris mới có thể mở khóa cổ tay và khuỷu tay của cô ấy, vươn ra xung quanh xoa bóp từng cái trước khi từ từ siết chặt các kẹp và tháo chúng ra. Cơn đau lan tỏa khắp cơ thể đau nhức của cô ấy nhưng cảm giác nhẹ nhõm khi được giải phóng đôi tay của cô ấy thật tuyệt vời.
 
Kris cảm thấy cực khoái đang hình thành nên cô ấy nhanh chóng còng hai tay ra trước mặt và khuỵu xuống chống lại sự kiềm chế của mình. Kris đang xoa bóp bộ ngực bị trói của mình và thở hổn hển khi cơn cực khoái ập đến, cô ấy hét lên và quẫy đạp tận hưởng cảm giác bị trói buộc và cực khoái.
 
Phải mất vài phút cô mới lấy lại được kiểm soát với cơ thể đang run rẩy của mình, mở khóa cổ tay và đóng một trong các còng qua một chiếc vòng trên thắt lưng. Kris yếu ớt nhưng tràn đầy sinh lực nhờ kinh nghiệm đứng trên đôi giày cao gót và bắt đầu kéo mỏ neo đá sau lưng.
 
Kris biết cô ấy phải tìm chìa khóa trước khi đèn tắt và hy vọng sẽ quay trở lại xe của mình trước khi trời tối trở lại. Khi rảnh tay, Kris nhận thấy việc kéo tảng đá trở nên dễ dàng hơn nhiều khi nhanh chóng tìm thấy một vài chiếc chìa khóa đầu tiên của cô ấy kẹp chúng vào còng.
 
Khi tìm thấy cái cuối cùng, cô ấy đã vào được ba phần tư trong hang và nhanh chóng quỳ xuống cạnh tảng đá. Cô đã quyết định thả mình ra khỏi tảng đá và quay trở lại xe của mình, vẫn mặc nguyên bộ đồ còn sót lại chỉ để đảm bảo rằng cô đã quay lại kịp thời.
 
Phải mất rất nhiều thời gian cô ấy mới mở được vô số ổ khóa để có thể tháo dây xích ra nhưng cô ấy đã nhặt được cuộn dây xích và tiến về phía lỗ mở. Trên đường đi, cô cười thầm nghĩ mình thật ngu ngốc khi chỉ cần mở sợi dây chuyền từ thắt lưng và quay trở lại.
Kris đến chỗ mở cửa khi mặt trời đang lặn, cô ấy đi nhanh nhất có thể đến ô tô của mình và giữ chặt chìa khóa khởi động. Khi nhìn thấy, cô rất đau lòng, cửa kính bên lái đã bị đập vỡ nằm vương vãi dưới đất.
 
Cô lê bước đến chỗ nó đầy hy vọng khi thấy mui xe đã đóng lại nhưng lại để ý thấy cốp xe đang mở. Trước khi nhìn quanh, cô ngồi xuống trong đó và cầu nguyện một chút trước khi vặn khóa điện.
 
Kêu lên lần nữa khi xe nổ máy, cô ấy nhảy ra ngoài và kiểm tra cốp xe của mình, cô ấy đã để áo khoác, đồ uống và chìa khóa dự phòng vào một chiếc túi nhỏ trong cốp và có vẻ như ngoài chiếc đĩa CD của cô ấy, chúng là những thứ duy nhất còn thiếu. Kris nhìn xung quanh với hy vọng cô ấy sẽ tìm thấy áo khoác và chìa khóa để tháo dây buộc đầu và áo ngực, khi lê một vòng cô ấy phát hiện ra chiếc túi của mình.
 
Kris lục tung chiếc túi để tìm phần còn lại của dây an toàn mà cô ấy đã không sử dụng, mỉm cười khi cô ấy tự hỏi họ nghĩ gì khi nhìn vào chiếc túi và than vãn khi cô ấy không tìm thấy chìa khóa. Kris tiếp tục tìm thứ gì đó để che thân dù biết rằng cô ấy phải dừng lại và đổ xăng.
 
Đứng ở cốp xe một lần nữa, Kris mở sợi dây chuyền từ phía sau thắt lưng của cô ấy và thả nó vào trong cốp xe đang mở. Cô ấy cố gắng kéo tấm lót cốp xe lên và thấy nó được dán vào một tấm ván và đứng thút thít khi cái nóng ban ngày khiến cô ấy bắt đầu đổ mồ hôi.
 
Với lượng adrenalin suy giảm, cô ấy bắt đầu cảm nhận được thử thách của mình và biết rằng mình phải về nhà để có thể ăn hoặc uống. “Chết tiệt!” cô lầm bầm quanh cái bịt miệng leo lên chiếc xe đang chạy không tải và cầu nguyện một lần nữa. Cô lật tấm che mặt xuống với vẻ biết ơn khi bằng lái và thẻ tín dụng rơi vào lòng cô.
 
Kris ngả ghế ra sau, bóp chặt các tấm thẻ, bật điều hòa, cảm thấy nhẹ nhõm khi luồng không khí mát lạnh thổi qua cơ thể đẫm mồ hôi của cô. Ngay lập tức cô ấy cười khúc khích khi núm vú của cô ấy cứng lên khiến cô ấy phải đưa tay lên và chạm vào bộ ngực đang đau nhói của mình.
Sau một vài phút, Kris ngừng xoa bóp bộ ngực đau nhức của cô ấy và chiến đấu với lớp thép chặt chẽ bao phủ âm hộ và mông của cô ấy. Kris mỉm cười trong khi bịt miệng, gài số xe và cẩn thận lái đi.
 
Kris phải vật lộn để lái xe khi bị trói và bịt miệng khi cô ấy bị phân tâm bởi bộ ngực căng phồng khiến cô ấy nhăn mặt với mỗi cú va chạm trên đường. Khi đến con đường chính, Kris nhìn đồng hồ đo nhiên liệu với hy vọng trời sẽ tối trước khi cô cạn kiệt nhiên liệu.
 
Kris lái xe chậm cố gắng tránh xa những chiếc xe khác đang chạy chậm khi một người đi qua không thể quan sát họ khi họ đi ngang qua chỉ nghe thấy một chiếc xe hét lên điều gì đó và vẫy tay khi họ đi ngang qua cô ấy. Kris chỉ có thể tự hỏi họ đang nghĩ gì khi cô ấy bị bịt miệng, cổ áo và bộ ngực trần lái xe trên đường.
 
Kris đang đến gần trạm xăng mà cô đã định dừng lại dù biết nếu đi xa hơn nữa, cô có thể hết xăng. Kris nhìn lên bầu trời đang tối dần và nhận ra rằng cô ấy sẽ phải dừng lại vào ban ngày.
 
Sự kiệt sức của Kris khiến cô ấy ngủ gật khiến cô ấy sợ hãi khi đến gần trạm xăng, cô ấy đã nhanh trí tấp vào phía sau trạm và đỗ xe của mình. Kris ngả lưng ra sau và ngủ ngay lập tức.
 
Kris đã bị đánh thức bởi một vụ lái xe bán tải khiến cô ấy giật mình. Khi ngồi dậy, cô nhìn vào bóng tối và nghĩ rằng mình vẫn còn ở trong hang. Chỉ mất một lúc để cô ấy nhớ chuyện gì đang xảy ra và cô ấy đã ở trong xe của mình.
 
Kris khởi động xe và đi vòng quanh nhà ga, chỉ thấy một vài chiếc ô tô tại các máy bơm. Cô rón rén vòng quanh tòa nhà kéo đến chỗ máy bơm cách xa tòa nhà nhất đang dừng gần đó.
 
Ban đầu, cô ấy định trèo qua bảng điều khiển để ra ngoài nhưng với mắt cá chân và đùi bị còng, cô ấy biết mình không thể. Kris hít một hơi thật sâu và bước ra khỏi xe, đi bộ nhanh nhất có thể khi sợi dây xích ngắn chạy về phía sau.
Kris đút thẻ của cô ấy vào máy bơm và bắt đầu đổ đầy xe của cô ấy một cách tuyệt vọng, cố gắng đẩy nhanh nó lên trong khi cô ấy cố gắng tránh ánh sáng trực tiếp. Kris không thể quay đầu lại nên cô ấy chỉ quay mặt về phía chiếc máy bơm ngay cả khi cô ấy nghe thấy ai đó đang nói về người phụ nữ lạ mặt đằng kia.
 
Kris nhanh chóng nhìn vào số gallon đã có trong xe để tính xem cô ấy cần đổ bao nhiêu lít vì không muốn tắt máy bơm quá sớm. Kris biết nếu cô ấy không bịt miệng đủ, cô ấy sẽ phải dừng lại lần nữa và không muốn làm điều đó.
 
Cô có thể nghe thấy những giọng nói ngày càng gần hơn khi nhìn chiếc máy bơm dường như đang bơm nhiên liệu chậm hơn cho cô. Khi nhấn đến số mình muốn, cô ấy nhét vòi trở lại vào máy bơm, phải xoay hoàn toàn và cúi xuống để lắp nắp xăng vào.
 
Kris lê bước đến cửa nhà cô, thả mình vào ghế mà không cần nhìn những người đàn ông đang khởi động xe và lái đi. Trong gương, cô thấy hai người đàn ông đang đứng ở chiếc xe tải đang nhìn về phía cô nhưng không ai đuổi theo hay thậm chí tiến về phía cô đã ở.
 
Cười khúc khích một lần nữa Kris sắp đạt được một cực khoái khác từ trải nghiệm và yêu thích cuộc phiêu lưu của cô ấy đang diễn ra như thế nào. Trời tối và cô có thể lái xe thoải mái khi biết rằng không ai có thể nhìn rõ cô trong xe.
 
Quãng đường dài không có gì suôn sẻ và khi gần về đến nhà, tình trạng kiệt sức lại bắt đầu ảnh hưởng đến cô. Kris gật đầu hai lần trước khi cô thấy con phố đậu xe của mình đang đi bộ chậm chạp với bộ ngực căng phồng đung đưa khi cô loạng choạng và chiến đấu với dây xích giữa mắt cá chân và đùi.
 
Kris đã để chiếc chìa khóa còng tay của cô ấy đung đưa suốt thời gian làm tăng thêm tiếng ồn mà cô ấy tạo ra khi đi qua hành lang. Đi thang máy và đi bộ về căn hộ của cô ấy trong làn sương mù không còn quan tâm liệu có ai nhìn thấy cô ấy hay không.
Khi vào trong căn hộ của mình, cô ấy chỉ có thể nghĩ đến ngủ và ăn khi nhớ rằng mình vẫn bị nhốt trong những chiếc xích còn lại bao gồm cả dây nịt đầu. Kris tự động lấy chiếc thùng nhựa nặng trịch từ tủ đông của cô ấy, đặt nó lên tủ.
 
Kris nhìn cái thùng và thở dài khi biết rằng cô ấy không thể tự giải thoát cho đến khi nó tan chảy. Cô quyết định đi ngủ một chút trong khi nó tan chảy. Kris bị bao phủ bởi tro lửa và bụi bẩn với những vệt mồ hôi và các chất lỏng khác chảy dọc cơ thể.
 
Kris đổ gục xuống giường, cố gắng chui vào chăn và chìm vào giấc ngủ với giấc mơ không bao giờ có thể thoát ra được. Trong những giấc mơ của mình, Kris đã mơ thấy mình tăng thêm sự kiềm chế và để lại chìa khóa cho mọi thứ ở nhà. Kris ngủ cho đến tối hôm sau, thức dậy đau nhức, đói và khát vô cùng, rên rỉ khi ngồi dậy vẫn bị trói và bịt miệng.
 
Cô từ từ lê cơ thể đau nhức của mình về phía nhà bếp và đột nhiên nhớ ra chiếc chìa khóa phụ cho dây nịt đầu của mình đang ở trong tủ quần áo. Cô quay đi nhanh nhất có thể, chộp lấy chìa khóa và mở ổ khóa treo trên đầu. Kris rên rỉ khi cô ấy rút miếng bịt miệng ra, gần như bật khóc khi cô ấy cố gắng đóng nó lại.
 
Kris vội vã vào bếp lấy một chai nước lớn và uống cạn, chộp lấy mọi thứ cô ấy có thể ăn nhanh và đứng ăn nó trước tủ lạnh. Dừng lại để rên rỉ trong sự hài lòng, cô ấy lắc cái thùng trên quầy và nghe thấy tiếng đá còn lại nổi lên.
Kris nghiêng thùng để đổ nó vào bồn rửa trước khi mở hoàn toàn nắp và để khối đá rơi xuống bồn rửa hiện đã được cắm. Lại rên rỉ khi chùm chìa khóa rơi khỏi thùng, cô chộp lấy tất cả chúng và bắt đầu tháo thép ra khỏi người.
 
Kris dừng lại ở chiếc thắt lưng, sau khi cẩn thận cởi bỏ những sợi dây buộc quanh bộ ngực đang rên rỉ khi chúng tuột khỏi hai quả cầu đang phập phồng của cô. Với chiếc chìa khóa cuối cùng trong tay, cô nhón chân vào phòng tắm với vòi nước nóng.
 
Trong khi đổ đầy bồn, cô chộp lấy điều khiển từ xa và một miếng bịt miệng khác rồi bước vào bồn đang đổ đầy. Kris bịt miệng khi chơi với điều khiển từ xa cho đến khi cô ấy tìm thấy cài đặt, cô ấy muốn ép mình đạt cực khoái vài lần trước khi tắt chúng đi.
 
Kris tháo thắt lưng và máy rung để lại phích cắm lúc này đang cười nhạo nhu cầu lên đỉnh của cô ấy khi cô ấy đánh rơi chiếc bịt miệng xuống sàn. Tận hưởng làn nước nóng và nghĩ khi nào cô ấy sẽ thực hiện lại cuộc phiêu lưu của mình và liệu cô ấy có làm được như trong giấc mơ của mình không.