Thứ Sáu, 17 tháng 5, 2024

Amy trong shop đồ da

 Amy đến cửa hàng để mua một chiếc áo khoác da. Cửa hàng bán rất nhiều loại đồ da, có những món đồ lạ, khác biệt với những món đồ thông thường. Các món đồ được sắp xếp tự do, cô tìm thấy chiếc áo khoác hoàn hảo gần chiếc corset bằng da, thứ đó giống với áo nịt ngực nhưng nhỏ hơn và có hình dạng khác, và một món đồ có hình dạng chiếc túi không bình thường mà Amy không biết đó là gì.

Mọi thứ đều được làm từ da có mùi da nồng nặc...

Cô chọn chiếc áo khoác. Nó thật sự rất đẹp. Nhưng khi Amy nhìn giá, cô cảm thấy thất vọng vì giá quá cao.

Bên cạnh cô, một người phụ nữ khác cũng đang nhìn quanh và chọn một món đồ trông giống áo nịt ngực. Amy nhìn giá và thất vọng vì giá quá cao...

“Tôi không thể mua được thứ này.”, cô thở ra.

Người phụ nữ kia chú ý đến cô và nói: "Chiếc áo khoác này trông rất hợp với bạn. Bạn không đủ tiền à?"

“Ừ, giá cao quá.” Amy trả lời.

"Tôi có thể giúp nếu bạn thử một vài món đồ mà tôi muốn mua cho một người bạn. Tôi muốn xem chúng trông như thế nào và bạn rất giống dáng cô ấy. Cửa hàng này sẽ giảm giá nếu mua thêm đồ, chúng ta mua đồ chung một đơn thì bạn có thể mua được chiếc áo khoác với giá rẻ hơn đó.

"Ồ, tôi phải thử cái gì đây?".

"Chà, trước tiên bạn có thể thử chiếc áo nịt ngực này đã." Người phụ nữ đáp lời và đưa cho cô món đồ cô đang cầm.

Amy kiểm tra món đồ. Nó giống như một chiếc áo nịt ngực nhưng nhỏ hơn và có hình dáng kỳ lạ. "Hm, corset cổ", cô nghĩ, "có lẽ mình nên quàng nó quanh cổ. Hi vọng nó không siết cổ quá chặt".

Cô nhận thấy nó có dây buộc nhưng không có lỗ hở phía trước nên cô sẽ phải chui đầu qua. Cô cố gắng đưa nó qua đầu và trong một khoảnh khắc, nó đã quấn quanh cổ cô. Nó dài quá miệng cô, chạm lên tận mũi. Ngay khi nó vào đúng vị trí, người phụ nữ nắm lấy dây buộc kéo về phía sau, làm Amy ngạc nhiên và khiến corset ở cổ chặt hơn. Amy cũng ngạc nhiên trước vật thể trước miệng cô bắt đầu đẩy vào trong khi corset được thắt chặt.


“Đợi đã!” Amy kêu lên.

"Ồ, xin lỗi, có phải nó chặt quá rồi à? Không sao đâu, trông vẫn khá lỏng."

"Hơi chặt một chút, nhưng có thứ gì ở bên trong".

"À, có một cái bịt miệng. Bạn biết đấy, cái thứ nhét vào miệng và ngăn cản việc nói ra. Nó có thể tháo ra được, nhưng nếu muốn thử, bạn có thể giữ lại nó".

Tránh mất thời gian cởi dây buộc, tháo chiếc corset cổ ra để tháo miếng bịt miệng rồi loay hoay mặc lại, Amy chấp nhận giữ nó lại.

“Tôi nghĩ không có vấn đề gì”.

Cả hai đều cười phá lên. Amy đẩy miếng bịt miệng vào bên trong miệng và người phụ nữ kia nhanh chóng kéo mạnh dây buộc khiến Amy không thể nhả miếng bịt miệng ra, không nới lỏng chúng và nó khá chặt khiến Amy thở hổn hển. Amy thấy rằng miếng bịt miệng không đủ lớn nên cô vẫn có thể nói: "Hehe, nó không hiệu quả lắm nhỉ.".

"À nó có thể bơm căng phồng lên đấy. Đây, để mình cho bạn xem nhé.", người phụ nữ trả lời và nhanh chóng bóp hơi vào bịt miệng.

"Mmmmmph!", từ lúc này, đó là tất cả những gì Amy có thể nói.

"Bạn thấy sao, bây giờ bạn đã không thể nói gì rồi. Bây giờ hãy để tôi hoàn thành việc này.".

Trước khi Amy có phản ứng, người phụ nữ đã nắm lấy dây buộc, thắt chặt hơn nữa rồi buộc chúng lại. Cô nhận thấy đôi mắt của Amy đang mở to do bị cổ bị ép chặt một cách bất ngờ. Cô nói:.

"Rất tiếc, cái này có thể chật quá. Bạn có thở được không?".

Corset cổ đã rất chật và hạn chế nhưng Amy vẫn có thể hít thở không khí. Chiếc bịt miệng có ống thở, thật hữu ích, nó giúp Amy có thể thở bằng miệng. Vì bị hạn chế chuyển động nên cô chỉ có thể khẽ gật đầu.

“Tốt, cái này trông sẽ rất tuyệt!”, người phụ nữ nói với giọng vui vẻ, nắm lấy một cánh tà cứng treo phía sau, đóng lại và sửa lại bằng một loạt tiếng click..

"Trông thật tuyệt!", người phụ nữ kêu lên: "Ồ, tôi thật thô lỗ, tôi quên giới thiệu bản thân. Mình là Silvia. Tên bạn là gì?", người phụ nữ đưa tay.

“Mhmm.” Amy bắt tay cô trong khi cố gắng đáp lại.

"Ồ phải rồi, tôi quên mất rằng bạn đang bị bịt miệng. Nó thực sự có tác dụng tốt phải không?".

"Nó thực sự hiệu quả", Amy nghĩ, "nhưng tại sao mọi người lại mặc thứ như vậy trong thời gian dài? Tại sao lại có người mặc nó? Bạn của cô ấy có sở thích gì kỳ lạ vậy?"

Chiếc áo nịt ngực quá chật khiến cô không thể cử động đầu, nó ép lên cổ và nửa dưới đầu cô. Việc ngậm một miếng bịt miệng lớn trong miệng cũng không giúp được gì. Ít nhất thì món đồ đó có vẻ được làm từ da chất lượng cao, phân bổ áp lực đồng đều, nên nó không đến mức khó chịu như lẽ ra phải có.

“Chúng ta thử thêm đồ nữa nhé.” Silvia phá vỡ dòng suy nghĩ của Amy và đưa cho cô chiếc áo nịt ngực được treo gần đó trước đó..

"Hãy thử chiếc corset này. Bạn sẽ cần một phòng thay đồ, nó ở ngay đây. Chỉ cần kêu lên hoặc gõ cửa nếu bạn cần giúp đỡ", cô nói một cách lịch sự..

Khi cô ấy chỉ cô ấy đến phòng thay đồ gần nhất, Amy đi vào trong. Có một thanh ngang treo bằng hai dây từ trần nhà đến ngang ngực. Vẫn đang đeo corset cổ, cô bắt đầu sờ xung quanh để tìm cách cởi nó ra vì nó đang ôm lấy cô như một cái kẹp và cô cũng muốn có thể nói chuyện trở lại. Chất da dày dặn, được gia cố bằng các xương thép cong thẳng đứng, sờ vào rất thích nên cô vuốt ve một lúc. Toàn bộ tình huống có vẻ kỳ quái.

Quay trở lại thực tế, cô tìm kiếm dây buộc phía sau corset cổ để nới lỏng chúng. Tuy nhiên, thay vì dây buộc, cô tìm thấy một lớp da cứng bao xung quanh, dường như được giữ cố định bằng mấy chiếc khóa móc. Giật mạnh vài lần, cô hơi hoảng sợ khi nhận ra rằng không thể nới lỏng chứ đừng nói đến việc tháo chiếc corset ở cổ mà không có chìa khóa và miếng bịt miệng cũng vậy.

"Ừm!", cô càu nhàu khó hiểu kèm theo một chút tức giận..

Đầu tiên, cô định gõ cửa để được giúp đỡ, nhưng sau đó, cô quyết định xem chiếc corset trước. Nó có bộ ngực dài, có dây đeo vai và có gắn một phần kim loại che kín háng. Phần kim loại được làm từ thép không gỉ rất chắc chắn và có lớp lót bằng da mềm, có lẽ để vừa vặn hơn, nó dường như có thể tháo rời được. Cô quyết định không lãng phí thời gian và thử mặc chiếc corset vào.

Cô cởi bỏ quần áo, mở đai áo corset và bắt đầu quấn nó lại quanh người. Khó hơn một chút vì cô không thể cúi đầu xuống được nên cô soi gương. Phần đũng quần hơi khó khăn nhưng nhanh chóng trượt vào đúng vị trí. Lúc này cô mới để ý thấy nó có phần nhô ra.

.“Ồ, cái quái gì thế, nó cũng không tệ lắm đâu,” cô nghĩ và đẩy phần đũng quần, sau đó đóng tấm lót lại.

Sau khi đóng lại, áo nịt ngực có cảm giác hơi chật và hạn chế. Cô ấy không thể gập người được. Nhanh chóng nắm được sợi dây buộc ở phía sau, cô thử kéo chúng. Chúng cực kỳ dễ kéo và chiếc corset ngày càng chật hơn. Không biết phải làm gì tiếp theo, cô gõ cửa..

“Tôi tới ngay đây!”, Silvia đáp ngay lập tức, xuất hiện phía sau cô và nắm lấy dây buộc.

."Ồ tốt quá, bạn đã không cởi áo nịt cổ ra, để chúng ta có thể xem áo nịt ngực trông như thế nào. Tôi sợ bạn sẽ cởi nó ra vì nó có thể chật đến khó chịu.", Silvia nói. Amy đang tự hỏi liệu cô ấy có quên rằng cô ấy đã khóa nó lại, hoặc thậm chí cô ta không nghĩ ổ khóa đó là thật..

“Sẽ dễ dàng hơn nếu bạn nắm lấy thanh này, nó được gọi là thanh buộc dây.”, Silvia gợi ý và Amy theo phản xạ làm theo lời cô..

Silvia hơi đặt lại cánh tay của Amy trên thanh buộc dây và buộc chặt dây đai quanh cổ tay cô ấy..

“Mmmph!”, Amy kêu lên phản đối..

“Đừng lo lắng, điều này sẽ giúp việc buộc dây dễ dàng hơn.”, Silvia cố gắng trấn an cô..

Sau đó, cô ấy bắt đầu quay một bánh xe trên tường khiến thanh buộc dây từ từ nâng lên cho đến khi Amy kiễng chân lên, bất lực treo mình trên thanh. Sau đó, cô bắt đầu kéo dây buộc, khiến Amy bất lực không thở được. Khi Silvia nói xong, Amy thở hổn hển và cảm thấy cơ thể như bị nghiền nát nặng nề. Silvia đóng một vật cứng phía sau áo corset, tương tự như vật sau của áo nịt cổ, và cố định lại với âm thanh tương tự, mà giờ đây Amy biết đó là ổ khóa..

Nhìn quanh chiếc áo nịt ngực, Silvia nhận thấy phần háng vẫn chưa được tháo ra và vui vẻ nhận xét: "Ồ, tuyệt, bạn đã đeo thử đai trinh tiết." rồi khóa nó vào đúng vị trí..

Chiếc áo nịt ngực tạo nên thân hình đồng hồ cát, khiến cả Amy và Silvia đều ngưỡng mộ trong giây lát, nhưng Silvia chưa hoàn toàn hài lòng..

"Bạn biết đấy, chiếc áo nịt ngực này mang lại cho bạn một thân hình tuyệt vời và qua cách bạn nhìn vào gương tôi có thể thấy rằng bạn đồng ý. Nhưng vẫn còn thiếu một điều gì đó...Có điều gì đó... tôi biết! Bốt! Số giày của bạn là bao nhiêu?", Cô hỏi..

"Ừmm..mmm!".

"Xin lỗi, tôi cứ quên mất là bạn đang bịt miệng. Ôi thật ngốc. Tôi sẽ xem giày của bạn nhé", cô mỉm cười chân thành đáp lại..

“Được rồi, hiểu rồi, đừng đi đâu cả, tôi sẽ quay lại sớm thôi!”, Silvia trấn an cô.

“Làm như mình có thể đi bất cứ đâu vậy.”, Amy nghĩ.

Amy đang bị treo trên thanh dây buộc, bó chặt, cả quanh eo và với một chiếc áo nịt ngực ở cổ, đang giữ miếng bịt miệng, điều này đang ngăn cản cô bày tỏ mong muốn thoát khỏi những thiết bị tra tấn đó. Việc đeo bịt miệng là lựa chọn của cô ấy cũng khiến cô ấy thất vọng thêm.

"Chết tiệt sự tò mò của mình!", Cô nghĩ..

Silvia phải mất một lúc mới tìm được đôi bốt hoàn hảo và cô ấy phải đi đến đầu bên kia của cửa hàng, vì vậy Amy bắt đầu lo lắng liệu cô ấy có quên mất cô ấy hay không, giống như cô ấy cứ quên mất trò bịt miệng vậy..

"Mmmmmph!", Cô cố gắng phát ra một âm thanh có thể nghe được, nhưng do bịt miệng rất hiệu quả và chiếc áo nịt ngực làm cô khó thở nên cô không thể đạt đủ âm lượng để có thể nghe được..

"Ồ, bạn vẫn ở đây." Silvia vừa bước vào phòng thay đồ với một đôi bốt rất dài và rất cao gót nói..

Tuy dài nhưng bốt không có khóa kéo và phải hoàn toàn buộc dây. Đầu tiên Silvia phải mất một lúc mới nới lỏng chúng đủ để có thể đưa chân của Amy vào trong. Cùng lúc đó, Amy vẫn đang bất lực treo mình trên thanh buộc dây..

“Được rồi, hãy mang chúng vào!”, Silvia quyết định và đưa từng chân của Amy vào từng cái bốt một. Amy rất kinh ngạc trước độ nghiêng của đôi bốt, mặc dù cô ấy đã thấy rằng chúng có gót rất cao. Việc buộc dây bốt thậm chí còn mất nhiều thời gian hơn và Silvia đã cố gắng hết sức để thắt chặt chúng nhiều nhất có thể. Khi hoàn tất, đôi bốt dài đến tận đáy quần, kết thúc ở nơi bắt đầu thắt lưng trinh tiết của chiếc corset. Toàn bộ quy trình đã được hoàn tất bằng hai cú nhấp chuột dễ nhận biết..

“Nghiêm túc đấy, kể cả ủng à?” Amy lo lắng nghĩ..

"Được rồi, bây giờ tôi sẽ hạ thanh treo xuống. Tôi xin lỗi vì đã treo bạn hơi lâu trên đó.".

Silvia có vẻ chân thành nên Amy quyết định không giận cô ấy, vì phần lớn chuyện này có lẽ một phần là do hiểu lầm. Cuối cùng, khi Silvia hạ thấp thanh treo xuống, Amy nhận thấy rằng việc giữ thăng bằng trên đôi giày cao gót đó là một việc không hề đơn giản.

“Tôi sẽ quay lại ngay!”, Silvia nói và bất ngờ rời đi.

Amy vẫn chưa thể đi lại vì Silvia cố tình chưa cởi dây đeo cổ tay, nhưng khi Amy muốn gọi cô ấy lại thì Silvia đã không còn ở trong phòng thay đồ nữa. Amy dành vài phút để đợi Silvia quay lại và chân cô bắt đầu cảm thấy đau vì gót chân.

"Xin lỗi để bạn phải chờ lần nữa, nhưng tôi chợt nghĩ đến một chiếc váy đẹp mà tôi nhìn thấy trong cửa hàng và nó sẽ rất hợp với cả bộ quần áo.",Silvia xin lỗi: "Đây, thử đi!".

Cô đưa chiếc váy dài cho Amy, nhưng sau đó nhận thấy cổ tay của Amy vẫn bị buộc chặt vào thanh dây buộc..

"Ồ, xin lỗi, tôi lại quên mất. Xin lỗi." Silvia bối rối nói và cởi trói cho cổ tay Amy. Sau đó, cô rời khỏi phòng thay đồ, để lại cho Amy một chiếc váy để thử..

Đầu tiên, Amy cố gắng kiểm tra xem liệu cô ấy có thể cởi bỏ bất cứ thứ gì cô ấy mặc hay không, nhưng câu trả lời là không. Ngay cả phần viền của áo nịt ngực cũng có vài chiếc khóa móc treo trên đó, thậm chí cô còn không để ý Silvia cài chúng vào lúc nào. Amy cố gắng chạm vào vùng háng của mình, nhưng nhanh chóng nhận ra rằng chất liệu thép không gỉ cứng chắc đang ngăn cản bất kỳ cảm giác nào truyền đến các bộ phận nhạy cảm của cô. “Đó là lý do tại sao cô ấy gọi nó là đai trinh tiết.”, cô nghĩ.

Không thể làm gì, cô quyết định mặc thử chiếc váy. Áo nịt ngực và bốt khiến công việc này trở nên khó khăn hơn nhiều, nhưng cuối cùng cô cũng kéo được nó lên và kéo được khóa kéo phía sau. Váy có vẻ ổn, mặc dù nó hơi bó và dài đến mắt cá chân.

"Chà, thật sảng khoái khi thử điều gì đó tương đối bình thường để thay đổi.", cô nghĩ.

Cô từ từ bước ra khỏi phòng thay đồ, sự kết hợp giữa giày cao gót và váy bó sát khiến bước đi của cô trở nên ngắn hơn. Silvia nhìn thấy cô ấy, cô ấy rất vui vì vẻ ngoài của Amy..

"Bây giờ, nhìn bạn thực sự tuyệt vời!", Cô ấy bổ sung, "Tôi không nghĩ bây giờ còn thiếu thứ gì, nhưng nếu bạn nghĩ rằng nó có thể, hoặc muốn thử một số phụ kiện với nó, hoặc nếu bạn chỉ quan tâm đến việc làm thế nào một số vật phẩm lạ hoạt động, hãy tiếp tục.".

Amy chỉ nhún vai, vì cô ấy không có ý tưởng nào cả và cô ấy cũng muốn thoát khỏi chuyện này càng sớm càng tốt. Cô nhìn vào cái giá và bối rối nhìn món đồ giống như cái túi, vì cô tự hỏi nó có thể là gì. Silvia chú ý đến ánh mắt của cô ấy và chộp lấy món đồ đó..

"Ồ, cái này à? Bạn không biết nó là gì à?", Silvia hỏi..

Amy chỉ lắc nhẹ đầu trong chừng mực mà chiếc áo nịt cổ cho phép..

"Chà, để xem...", Silvia bắt đầu kiểm tra món đồ đó, vì ngay cả cô ấy cũng không nhận ra ngay nó là gì, "Aha, tôi nghĩ là tôi biết! Quay người lại, để tôi chỉ cho bạn.".

Amy quay lại và Silvia nắm lấy cánh tay cô và đặt chúng ra sau lưng. Sau đó, cô ấy bắt đầu kéo chiếc bao da quấn quanh cả hai cánh tay của Amy và thắt một số dây đai ở phía trước. Khi đột nhiên cô kéo một chiếc khóa kéo ở phía sau, Amy nhận thấy hai cánh tay của cô khép lại và dù cô có ngọ nguậy thế nào, cô cũng không thể đưa chúng ra được. Cô lại bất lực..

“Đó là một cái kẹp tay - Armbinder.” Silvia giải thích trong khi tạo ra những tiếng tách quen thuộc.

“Họ có món đồ nào không có khóa được không?”, Amy nghĩ.

"Cảm giác thế nào? Có thoải mái không? Tất nhiên là bên cạnh việc bị hạn chế.".

Armbinder rất hạn chế, nhưng nó được làm từ da mềm và dường như không gây khó chịu nên Amy gật đầu..

"Tốt! Tôi nghĩ nó rất hợp với bộ trang phục này!".

“Mmmmmmmph!”, Amy rên rỉ giận dữ..

"Ồ phải rồi, tôi suýt quên mất. Bạn thích chiếc áo khoác này. Bạn có muốn thử nó ngay bây giờ không?".

“Mhm!”, Amy đáp lại một cách khẳng định, hy vọng ít nhất cũng có thể tháo được chiếc băng quấn tay ra, vì cô ấy cần có cánh tay rảnh rỗi để thử chiếc áo khoác.

"Điều đó có nghĩa là bạn sẽ không may phải lấy chiếc băng quấn tay xinh xắn này. Nhưng nó trông rất hợp với bạn và tôi nghĩ bạn thích mặc nó. Bạn muốn đeo nó lâu hơn một chút phải không?", Silvia thành thật hỏi.

"Mhm.", Amy đáp lại một cách mỉa mai, nhưng Silvia không hiểu được sự mỉa mai của cô ấy, mà chỉ coi câu trả lời là có.

Silvia chộp lấy chiếc áo khoác trước và bắt đầu kiểm tra kỹ lưỡng, để Amy “thưởng thức” chiếc băng quấn tay thêm một chút thay vì thả cô ấy ra ngay lập tức. Amy đang hồi hộp chờ đợi cô ấy nói xong, nhưng sau đó Silvia nhận thấy điều gì đó ở chiếc áo khoác..

“Tin tốt đây!”, cô ấy reo lên vui sướng, “Chiếc áo khoác có một ngăn ẩn ở phía sau lưng, dường như được làm để chứa chiếc băng quấn tay, nên bạn có thể giữ chiếc băng tay đó tùy thích.”.

Amy muốn tháo chiếc băng quấn tay ra trước, nhưng vì bị bịt miệng nên cô không thể nói được. Sự phản đối khó hiểu của cô đã bị phớt lờ đi bởi Silvia nghĩ rằng Amy thích bị trói tay sau lưng bằng một chiếc bao da.

“Chết tiệt,” cô nghĩ, “giờ thì hóa ra, không chỉ đeo bịt miệng mà còn tiếp tục đeo thứ băng bó tay này là lựa chọn của mình.”.

Chẳng bao lâu, Silvia bắt đầu giúp Amy mặc áo khoác, đầu tiên dẫn cánh tay bị trói của cô ấy vào ngăn đặc biệt, sau đó xử lý phần còn lại của chiếc áo khoác và cuối cùng chỉnh nó cho đẹp. Sau đó, cô dẫn Amy đến trước gương để cô ấy xem mình trông như thế nào..

"Bạn nghĩ gì?", Silvia hỏi..

“Mhm.” Amy đáp lại một cách khẳng định vì nó trông rất đẹp. Cô quay lại để nhìn nó từ những góc độ khác nhau trong phạm vi mà áo nịt ngực cho phép và cô có thể thấy rằng chiếc áo khoác đang che giấu một cách hiệu quả sự thật rằng cô đang đeo một chiếc băng bó tay. Nó cũng trông rất hợp với váy và bốt, mặc dù đây không phải phong cách của cô ấy, vì cô ấy không đi giày cao gót và váy dài bó sát. Điều duy nhất không thể coi là "quần áo bình thường" là phần che miệng của áo nịt ngực, nhưng Silvia cũng nhận thấy điều đó và nhanh chóng đưa ra giải pháp..

“Đây, hãy thử chiếc khăn choàng này đi.” Cô đề nghị và cẩn thận quấn chiếc khăn choàng. Chiếc khăn choàng đã che giấu hoàn toàn chiếc áo nịt cổ nên Amy có thể đi lại như vậy ở nơi công cộng và những người đi ngang qua sẽ không nhận thấy điều gì kỳ lạ. Silvia hài lòng với vẻ ngoài và mọi thứ ẩn giấu bên dưới nên nói: “Chúng ta ra quầy thu ngân xem nó giá bao nhiêu”.

Amy đã mong đợi rằng Silvia sẽ giải thoát cho cô ấy trước, nhưng sau đó cô ấy chợt nhận ra rằng Silvia nghĩ rằng Amy thực sự đang thích thú với chiếc băng quấn tay.

“Có lẽ cô ấy sẽ thanh toán trước.” Amy kết luận và theo Silvia đến quầy thu ngân..

Khi Silvia nghe thấy giá, nó có vẻ không nhiều đối với cô ấy và cô ấy rất biết ơn sự giúp đỡ của Amy đến nỗi cô ấy nghĩ rằng chỉ mua cho cô ấy chiếc áo khoác là không đủ. Đang băn khoăn không biết phải trả thù thế nào cho xứng đáng, cô hỏi Amy:.

"Em đã sở hữu thứ gì như vậy chưa?".

“Ừm.” Amy đáp lại một cách tiêu cực..

"Chà, tôi thực sự biết ơn vì bạn đã giúp đỡ tôi rất nhiều và kiên nhẫn chờ đợi khi tôi tìm kiếm. Ngoài ra, đề xuất thêm chiếc băng đeo tay của bạn cũng thực sự hữu ích. Tiền bạc không phải là vấn đề đối với tôi nên tôi muốn tặng một món quà cho Bạn."

“Mmmmmmmmm...!”, Amy rên rỉ sung sướng vì mong đợi.Cô biết điều này có nghĩa là cô sẽ nhận được chiếc áo khoác miễn phí..

“Gói cho tôi một bộ đồ khác, ngoại trừ áo khoác.”, Silvia nói với nhân viên thu ngân..

Amy bối rối vì cô không hiểu tại sao Silvia lại tặng hai bộ đồ giống hệt nhau cho bạn mình..

"Tôi cảm thấy rằng chỉ mua cho bạn chiếc áo khoác thôi là chưa đủ", Silvia giải thích, "Vậy là bây giờ bạn đã có tất cả những gì bạn đang mặc, bao gồm cả chiếc băng quấn tay mà bạn có vẻ rất thích".

"Không, tôi không thích nó." Amy nghĩ, nhưng đồng thời cũng ngạc nhiên trước sự may mắn của mình khi nhận được rất nhiều món đồ có giá trị bằng cả gia tài miễn phí, nên cô cười khúc khích một chút, ở mức độ mà trò bịt miệng của cô cho phép. Silvia cởi áo khoác của Amy và mở khóa dây kéo phía sau của chiếc băng đeo tay. Trước đó, kéo khóa kéo xuống và giải phóng cánh tay của Amy, điều mà Amy đang nóng lòng mong đợi, cô ấy đưa cho cô ấy chiếc chìa khóa và nói:.

“Với những chiếc chìa khóa đó, bạn có thể mở và khóa áo nịt ngực, áo nịt ngực và ủng, và với chiếc chìa khóa này, chiếc băng đeo tay của bạn .".

Sau đó, cô kéo khóa xuống và Amy cảm thấy nhẹ nhõm vì cô sẽ sớm có thể sử dụng lại cánh tay của mình. Khi Amy bắt đầu rút tay ra khỏi băng đeo tay, Silvia thả bộ chìa khóa đầu tiên vào trong đó, vì vậy Amy đưa tay trở lại băng đeo tay để lấy chìa khóa. Điều này khiến cô phải di chuyển cánh tay của mình trở lại vị trí trước đó và cô dừng lại khi chạm vào phím, vui mừng vì giờ đây cô có thể loại bỏ những món đồ quái quỷ đó. Nhưng có vẻ như cô ấy muốn quay lại vào chiếc băng quấn tay và Silvia phản ứng:.

"Ồ, được thôi.", rồi kéo khóa lại và khóa lại..

"Không, tôi chỉ muốn lấy chìa khóa thôi!", Amy nghĩ và phát ra một tiếng rên rỉ mà Silvia hiểu sai là biểu hiện của sự hài lòng. Cô giúp Amy mặc lại áo khoác, chỉnh lại khăn choàng và đưa cho cô chiếc chìa khóa đeo tay và nói thầm: "Tôi sẽ để nó ở túi bên phải của cô.", rồi cô bỏ nó vào túi khi nói..

“Mmmmmmmmmm!”, Amy phản đối..

“Đừng lo lắng, trông em ổn mà.”, Silvia cố gắng trấn an cô..

Amy đang đợi Silvia đổi ý, nhưng Silvia đã ở lối ra..

“Mmmmmmmmmmmmmm!”, Amy lại phản đối và đi theo Silvia.

“Ồ, tôi suýt quên mất.”, Silvia nói, “Váy của bạn có thể biến thành một chiếc váy bó sát thực sự, bạn chỉ cần kéo khóa kéo này xuống…”.

Có một tiếng “Zzzzzzzt!” rất lớn. âm thanh từ chiếc khóa kéo nặng nề và váy của Amy trở nên chật hơn ngay lập tức, khiến cô chỉ có thể bước những bước rất nhỏ..

"Nhân tiện, tối nay có một bữa tiệc tôn sùng ở Câu lạc bộ Đỏ sẫm nếu bạn muốn vui vẻ hơn, bởi vì tôi phải đi. Nó có quy định nghiêm ngặt về trang phục, nhưng bạn đã tuân thủ rồi. Chỉ cách đây vài dãy nhà thôi đi về hướng nam, bạn không thể bỏ lỡ nó, và với chiếc váy này bạn sẽ đến đúng lúc nó bắt đầu. Tôi thực sự phải đi bây giờ, tôi không thể tham gia cùng bạn bây giờ, nhưng có thể tôi sẽ đến dự bữa tiệc sau. Tạm biệt!", Silvia nói và rời khỏi cửa hàng..

Amy không thể đi theo cô ấy vì Silvia đang vội và chiếc váy khập khiễng khiến Amy chạy rất chậm..

"Bạn có một người bạn rất hào phóng.", nhân viên thu ngân nhận xét với vẻ hơi ghen tị và đi sang một ngăn khác của cửa hàng..

Amy bị trói một mình trong cửa hàng..

Với cái bịt miệng của cô ấy, lấp đầy miệng cô ấy. Với chiếc áo nịt ngực ở cổ, giữ nó đúng vị trí và ấn chặt vào cổ cô, khiến cô gần như không thở được. Với chiếc áo nịt ngực của cô ấy, đè bẹp vòng eo của cô ấy và khiến cô ấy không thể cúi xuống được. Với đôi giày cao gót quá chật khiến chân cô đau nhức. Với chiếc váy bó sát của cô ấy, bước đi của cô ấy bị giảm đi đáng kể. Với chiếc băng quấn tay, trói hai tay cô ra sau lưng và khiến cô không thể cởi bỏ bất kỳ thứ gì trong số này. Và với chiếc áo khoác và khăn choàng, che giấu sự bất lực của mình..

Cô bắt đầu cảm thấy nóng trong cửa hàng nên cô từ từ đi ra ngoài để hạ nhiệt. Trên đường không có nhiều người và những người có mặt cũng chỉ đi ngang qua mà không nhận thấy điều gì kỳ lạ. Amy đứng bên ngoài một lúc, suy ngẫm về những gì vừa xảy ra. Sau khi bình tĩnh lại, cô quyết định quay lại cửa hàng, biết đâu cô sẽ nhờ được ai đó giúp mình thoát khỏi chuyện này..

Tuy nhiên, khi quay lại, cô nhìn thấy biển “ĐÓNG CỬA” và cửa đóng kín. Thời gian làm việc đã kết thúc chỉ một phút trước. Amy kinh hoàng khi nhận ra rằng cô ấy sẽ không sớm thoát khỏi tình trạng này. Không còn lựa chọn nào khác, cô quyết định đi bộ một quãng ngắn đến bữa tiệc tôn sùng.

 


Thứ Sáu, 8 tháng 9, 2023

CỬA HÀNG NÔ LỆ - Phần 7 (Copy FB: Hội những người thích truyện chữ)

 CỬA HÀNG NÔ LỆ

Phần 7 :
Sau một hồi đảo mắt tìm Lisa chúng tôi nhận ra rằng cô ấy không còn ở đây nữa rồi, chúng tôi nhốn nháo cố tình phát ra tiếng động thật lớn để xem có ai có thể nghe thấy chúng tôi ở đây không.
“Pluhhhhhh aaakkk oooo aaaag” chúng tôi cố gắng kê gào hết sức.
Có điều trong giọng điệu của chúng tôi không tài nào để ai nghe thấy vì cái ballgag nó quá to chặt cả họng, nước bọt cứ từ miệng chảy xuống cằm và lên ngực của chúng tôi.
“OHHHHH, uhhh. Điều này thực sự, uh, khủng khiếp. Anh chị có thể cởi trói cho chúng tôi bây giờ không ? Lisa đâu?” đáp lại chỉ là tiếng cười đùa của vợ chồng Jack.
“Chà các Bạn có rất nhiều câu hỏi, phải không? Đừng lo lắng, tôi sẽ cởi trói chân cho các bạn trong tích tắc nhưng Chị và Jack có một bất ngờ cho các em. Còn về Lisa thì các em không cần quan tâm nữa.” vợ chồng Jack cười đắc ý
"Được rồi "
“Chỉ một vài bức ảnh nữa, các emtrông thật tuyệt. Hãy cởi trói mắt cá chân cho các em và cần phải được điều chỉnh lại chiếc áo nịt ngực đó.” người phụ nữ nói.
"Ý cô ta là gì. Tôi nhìn một mớ hỗn độn. Có nước bọt khắp ngực tôi.” tôi có gắng để cho họ hiểu chúng tôi đang mún nói gì nhưng thật sự họ không nghe thấy.
“Đừng lo , chúng ta sẽ chỉnh sửa ảnh . Đừng quên các em có tiếng nói cuối cùng trong tất cả các bức ảnh. Chị đảm bảo sẽ kiếm được thêm tiền từ các tấm ảnh của các em cho việc này" người phụ nữ trung niên vui vẻ trả lời.
Chúng tôi nghĩ đến nhiều tiền hơn khi kí hợp đồng cho công ty. Tuy nhiên sự trói buộc khiến cánh tay chúng tôi đau nhức. Hàm của chúng tôi cảm thấy như bị kéo căng ra khỏi cái bịt miệng bằng cao su. Người phụ nữ bước tới và tháo mắt cá chân của chúng tôi ra khỏi thanh kim loại. Cô nhanh chóng cởi dây buộc phía sau áo nịt ngực cho chúng tôi và chúng tôi cảm thấy nhẹ nhõm khi nó nới lỏng.
“Ooooh, ahhh, cảm ơn chị. Cảm thấy....." chúng tôi cảm thấy nhẹ nhỏm thật.
Chúng tôi đang định cảm ơn lần nữa thì chị ta đột nhiên giật mạnh dây buộc và chiếc áo lót trở nên chật cứng không thể chịu nổi. Không khí trong phổi của chúng tôi bị đẩy qua môi cô tạo thành một âm thanh huýt sáo nhẹ.
“Pheewwwfffpppp.... Ahhh, chặt quá.. uhh.... chật quá... ưhhhh.”“Vớ vẩn, thêm một lần nữa, chuẩn bị tinh thần đi các em yêu.” người phụ nữ cười đùa.
Cô ấy kéo mạnh một lần nữa để thắt chặt vòng eo của chúng tôi. tôi cảm thấy hơi choáng đầu, hơi thở trở nên khó khăn hơn. Những ngôi sao lơ lửng trước mắt, nước mắt Tara đã chảy ra khi cô ấy xiết cái áo nịt ngực lần nữa.
“Không thể thở được.. uh.. làm ơn thả lỏng ra..uh…” chúng tôi thở hổn hển qua cái bịt miệng.
“ Đừng lo lắng, hãy chịu đựng đi các em yêu.”
Chị ta chạy nửa bước về phía máy quay và giơ tay phải về phía chúng tôi.
“Sẵn sàng chưa các em, nhưng bức ảnh cuối cùng trước bữa tối nào.”
Trong hai mươi phút tiếp theo, chúng tôi tạo dáng trong chiếc áo nịt ngực không thoải mái. Cảm giác khó chịu khiến chúng quên đi sự biến mất của Lisa. Thế giới của chúng tôi bây giờ là tạo dáng cho vợ chồng Jack chụp ảnh và cố gắng thở bình thường. Sau khoảng thời gian tưởng chừng như hàng giờ nhưng thực ra chỉ chưa đầy ba mươi phút, vợ chồng Jack đã kết thúc buổi chụp.
Vợ chồng Jack móc xích vào khóa cổ 3 người chúng tôi dắt ra khỏi phòng thay đồ và đi dọc hành lang về phía một cánh cửa ở cuối phòng. Ngay trước khi bước vào phòng giam chính của câu lạc bộ, Jack quay sang chúng tôi và nói: "Có một số quy tắc mà các em cần phải tuân theo kể từ thời điểm này để trở thành nô lệ của chúng tôi. Trước hết, anh là chủ nhân của các em. Các em sẽ tuân theo mọi mệnh lệnh của anh nếu không em sẽ bị trừng phạt. Các em sẽ gọi chúng tôi là Chủ nhân hoặc Bà chủ tùy thuộc vào giới tính. Các em sẽ luôn đi phía sau tôi và khi tôi ngồi xuống, các em sẽ quỳ xuống dưới chân tôi. Các em phải lun nghe lệnh tôi. Các em sẽ chỉ nói chuyện khi được tôi cho phép. Hiểu không?"
Jack nắm dây xích cổ dắt 3 cô xuống tầng hầm, chúng tôi cố vùng vẫy nhưng sau 10p thì anh ấy đã dẫn 3 chúng tôi xuống tầng hầm, 3 chúng tôi được dây xích cổ móc vào cái xà lim trên cao , Jack bắt đầu tháo dây nịt khuỷa tay cho chúng tôi, một cảm giác thoải mái chưa từng có, lúc này đến lượt cái ballgag được tháo ra, quai hàm chúng tôi cứng đi vì ngậm nó quá lâu, cái nịt ngực được thả lỏng thêm tí thật sự quá thoải mái..
"Lisa đâu, sao không thảbọn em ra, buổi chụp hình đã xong rồi mà?" Mery nói trong ngơ ngác.
"Đúng chúng tôi mún về " Tara phân trần
"EBC đã kí hợp đồng cho thuê các em 1 tuần với 1 cái giá rất cao, các em chưa biết hay sao? Giờ các em là nô lệ của chúng ta" Jack giải thích cho chúng tôi
"Ở đây là đâu, tôi không có nhu cầu làm nô lệ, tôi là người thống trị, tôi mún gặp mặt ông chủ" Mery gầm lên dữ dội trong khi 2 tay vẫn còn bị trói.
Vợ Jack cầm 1 chiếc roi điện bấm xẹt xẹt 1 phát làm cả 3 đứng im rích tại chỗ "Hợp đồng các cô làm nô lệ cho chúng tôi sử dụng 1 tuần rõ ràng, nơi đây là phòng giam của chúng tôi, các cô có kêu gào cỡ nào cũng chả ai nghe thấy đâu, đây là vùng nông thôn không phải thành phố nên chả ai nghe thấy cả. Nếu không muốn bịt kín miệng lại và bị chích điện thì khôn hồn im lặng nghe lời nếu không đừng trách" Vợ Jack gầm gừ cây roi điện trong tay giờ đây chúng tôi chỉ có thể im lặng nói chuyện với nhau bằng ánh mắt.
"Được rồi, tiếp theo hãy đeo găng tay vào." Jack nói và tháo dây nịt cổ tay và đưa cho mỗi người một đôi bao tay dài qua khủy tay. Chúng tôi nhận lấy đeo vào mà không hề phản kháng và nhìn chiếc găng tay, đúng hơn là một chiếc găng tay trùm kín cả bàn tay của chúng tôi, được kéo lên đến khủy tay và thắt dây an toàn. Thêm hai ổ khóa thu nhỏ nữa để đảm bảo găng tay sẽ không bị tháo ra.
Khi Jack bước ra để lấy món đồ tiếp theo, tôi giơ tay lên nhìn và nhận ra giờ đã bị mắc kẹt như thế nào. Lúc này tôi biết mình đã không thể quay lại được nữa . Vì lý do nào đó dường như làm tôi cảm thấy phấn khích mặc dù không biết tại sao.
Chiếc vòng cổ tháo ra Jack quay lại và cầm trên tay một chiếc mũ bảo hiểm da hở mặt. nhanh chóng và thành thạo kéo những lọn tóc dài màu đen của tôi thành một cái đuôi ngựa cao và đội mũ bảo hiểm qua đầu kéo cái đuôi ngựa qua một cái lỗ gần đỉnh mũ bảo hiểm. Sau đó buộc chặt mũ bảo hiểm ở phía sau. Những sợi dây kéo từ trên xuống dưới cũng che đi chiếc cổ mảnh khảnh lại.
Sau đó, chiếc vòng cổ bằng da dài 3 inch lúc nãy được thắt chặt quanh cổ và khóa móc ôm trọn cái mũ trùm đầu . Khi Mery phàn nàn về sự chật chội, khiến cô ấy suýt ngạt thở, jack nói rằng nếu không muốn nó khó chịu hơn thì nên im lặng nếu không sẽ rất khó chịu.
"Bây giờ sẽ chăm sóc cánh tay của các bạn sẽ không đau như dây đai lúc chiều đâu" nói rồi Jack lấy ra 3 cái armbinder cùng màu với đồ của từng người.
Kéo hai cánh tay của tôi ra sau lưng, Jack luồn chiếc cặp da qua tay và luồn qua hai cánh tay rồi kẹp vào nhau. Hai dây đai đi dưới cánh tay của tôi và vắt qua đỉnh ngực qua vai đối diện để khóa lại vào tay áo. Điều này ngăn ống tay áo tuột xuống cánh tay của tôi. Tiếp theo, khóa kéo được kéo lên để đóng ống tay áo và buộc hai cánh tay của tôi lại với nhau. Sau khi gấp vạt áo qua khóa kéo để giấu cũng như ngăn không cho khóa kéo mở ra, Jack lấy từng sợi dây da dày trong số sáu sợi dây da dày qua khóa tương ứng và kéo chúng đủ chặt để khuỷu tay của tôi phải chạm vào, lúc này tôi mún ra ngay lặp tức, lim dim mắt bên dưới đã ẩm ướt.
Sau khi chúng được thắt dây an toàn, những chiếc khóa móc nặng nề được thêm vào từng chiếc. Tôi biết bây giờ chắc chắn không thể trốn thoát. Một sợi dây mỏng rủ xuống từ phía trước của chiếc áo nịt ngực được kéo lên giữa hai chân tôi, cắt đôi cơ quan sinh dục của tôi và kéo lên giữa hai mông của cô ấy và tấn công đến cuối cái armbinder. Điều này đã ghim chặt cánh tay bị trói của tôi vào cơ thể một cách hiệu quả, buộc tôi phải ưỡn lưng hơn nữa làm căng đưa 2 bầu vú ra phía trước, lần lượt đến Tara cô ấy cũng im thinh thích, có mỗi Mery là cô ấy rên oai oái lên.
"Thêm một vài phụ kiện nữa và chúng ta sẽ sẵn sàng lên đường." Người phụ nữ điên rồ này có thể nói thêm điều gì nữa, tôi đang tự nghĩ.
'Cô ấy đã trói chặt chúng tôi như một con gà tây trong Lễ Tạ ơn'. Điều mà cô ấy không nhận ra rằng sự thừa thãi là chuẩn mực trong thế giới tù túng hay sao."Mery nhăn mặt nói.
"Bạn biết đấy, công việc thổi kèn, bạn có từng ngậm bao giờ chưa" Vợ jack lên tiếng.
Nhưng trước khi Mery có thể trả lời câu hỏi, Amanda đã giật phăng chiếc đuôi ngựa dài của Mery một cách đau đớn.
"Bởi vì anh có một cái to béo cho em bú, bây giờ mở rộng ra."
Trước khi Kendall có bất kỳ cơ hội nào để phản ứng, Jack nhét một dương vật giả lớn bằng cao su dày vào miệng Kendall.
Dương vật giả lớn đẩy sâu vào miệng Mery, gần như đến tận cổ họng. Nó buộc cô phải giữ cho quai hàm của mình mở rộng và ghì chặt lưỡi. Được hỗ trợ bởi một tấm da, nó che nửa dưới khuôn mặt của cô ấy qua cái hood chỉ còn lại 2 mắt và mũi. Hai dây đai ở hai bên của bảng điều khiển được khóa nhanh chóng vào mỗi bên của mui xe bằng da và nhanh chóng áp dụng bốn khóa đệm thu nhỏ. Ngay cả khi Mery có sử dụng đôi tay của mình thì bây giờ cô ấy cũng không có cách nào có thể loại bỏ sự quái dị đằng sau đôi môi mỏng manh của mình.
"Mmmmmphh!""Đừng lo em yêu, em sẽ quen với việc mút nó." Jack cười nham hiểm.
"không không, nó to lắm tôi không tài nào ngặm được nó!!" Tara than thở nhưng không có tác dụng, giờ thì cùng chung số phận như Mery.
Jack dẫn 3 cô nô lệ ra khỏi hầm, Tara màu đỏ , Mery màu đen, tôi màu trắng, tất cả trang phục đều một màu, bây giờ lên đến phòng chụp hình , jack lôi ra 1 cái hộp gỗ cao trong góc lúc chiều tôi thấy,
Chiếc hộp có một cánh cửa có bản lề và một khối gỗ thô sơ bên trong.
Bằng cách nào đó, chúng tôi không bao giờ thực sự chú ý đến chiếc hộp xấu xí trong buổi chụp hình.
Khi Jack dẫn Mery đến đó, tôi mới chợt nhận ra nó dùng để làm gì.
“Ooo, puhlee oooo”
“Nào , nhanh lên. Tôi có việc phải làm. Hãy nhanh chóng kết thúc chuyện này.” Jack nói rồi lấy thắt lưng da buộc chặt hai cổ chân lẫn 2 gối và đùi cô ấy lại rồi để cô ấy nằm trong hộp gỗ đó.
Jack đặt Mery vào trước rồi đên Tôi và Tara, chúng tôi bị trói chặt như đòn bánh tét, khối gỗ phục vụ như một cái quan tài cung cấp chỗ nằm không thoải mái, cái cửa gỗ đóng lại tiếng khóa rắc rắc, màn đêm tối thui bên trong.
Mery rên rỉ ầm ĩ khi Jack đóng sầm cửa lại. Chiếc hộp chìm trong bóng tối và âm thanh bị bóp nghẹt từ bên ngoài. Cô có thể lờ mờ nghe thấy tiếng Jack khóa cửa. Chúng tôi đung đưa qua lại và sang hai bên trong một nỗ lực vô ích để trốn thoát.
Chuyến đi từ cửa hàng đến nơi mà Jack cần đến không mất quá nhiều thời gian. Chúng tôi đã dành cả hành trình hơn 1 tiếng đồng hồ để tập trung vào việc hít thở và cố gắng lờ đi những cơn chuột rút ở vai, lưng, đầu gối và quai hàm.
Khi xe đâm vào ổ gà hoặc dải đất ầm ầm, đầu của chúng tôi va vào nóc hộp một cách đau đớn. Cuối cùng chiếc xe rùng mình dừng lại.
Chúng tôi cố gắng lắng nghe những gì đang diễn ra bên ngoài nhưng chiếc hộp dường như khiến mọi âm thanh bị bóp nghẹt và xa lạ. Cánh cửa hộp đột ngột mở ra Jack và vợ tươi cười bước vào.
"Chào mừng các bạn đến cửa hàng nô lệ" Jack cười toe toét khi giới thiệu về nơi mới , 3 cô gái được đưa vào 1 căn phòng nằm để nghĩ ngơi lấy sức, ít phút nữa là đến giờ đấu giá nô lệ....

CỬA HÀNG NÔ LỆ - Phần 6 (Copy FB: Hội những người thích truyện chữ)

 CỬA HÀNG NÔ LỆ

Phần 6 :
Một tuần sau tôi nhận được cuộc gọi từ ông Jon chủ cửa hàng tôn sùng,
"Chúc mừng nhà thiết kế Anna đã nhận được đơn trúng tuyển của EBC, tôi sẽ gửi email thông báo trúng tuyển cho bạn"
"Có mình tôi thôi hay còn ai khác trúng tuyển không ông Jon" tôi hỏi dò.
"Cô Mery và Tara cũng trúng tuyển, chi nhánh chúng ta có 3 ứng cứ viên đều được chọn, Mery là người được đánh giá cao nhất theo thông báo" Jon nói với giọng cười.
Khi nghe thông báo trúng tuyển tôi đã nghĩ ngay đến cái hợp đồng béo bở với khoảng lương kết xù ấy, tôi gọi ngay cho Tara. Cô ấy vẫn rất hớn hở khoe khoang với tôi về những dự định sau khi kí hợp đồng với EBC.
Chúng tôi nhận được email của EBC về việc kí hợp đồng kèm với các thứ lợi ích của hai bên vào lúc thứ 2.
Đúng thứ 2 tôi cùng Tara và Mery diện trang phục lần trước mà EBC đã cấp là đồ công sở kèm quần kẹp tất với tất đùi, đôi giày có khóa 16cm đợi ở cửa hàng của ông Jon.
Vẫn là Lisa cùng chiếc limossa đấy nhưng lần này chúng tôi không bị trói như lần trước nữa chỉ đơn giản là cái bịt mắt để đên biệt thự trung tâm của EBC.
Sau khi vào biệt thự lúc này chúng tôi đi vào một cách dễ dàng vẫn là đường đi cũ lên tầng 4 phòng của Peter.
Lần này Lisa gõ cửa rồi mới vào, cả 3 chúng tôi vào ngồi 1 bên chiếc bàn dài, bên còn lại là Lisa và Ông chủ Peter.
"Đây là hợp đồng, quy tắc, chế độ, mức lương và các điều khoản khác của công ty mọi người đọc kỹ và ký vào, có gì thắc mắc thì sẽ được giải đáp trực tiếp" Lisa đưa chúng tôi hợp đồng rồi giải thích cặn kẽ.
"Còn đây là lá đơn thôi việc ở công ty cũ của các bạn, khi các bạn ký hợp đồng với EBC thì chỉ làm việc cho bên này không được làm việc ở nơi khác nếu bị phát hiện sẽ phải bồi thường hợp đồng cho bên EBC, vì thế nên các bạn hãy ký vào lá đơn thôi việc này để EBC sẽ làm thủ tục xin nghỉ cho các bạn" Lisa nói rành mạch mọi thứ cho chúng tôi nghe hiểu.
Rất nhanh gọn lẹ với mức lương và đãi ngộ chúng tôi đã kí hết nhưng thứ mà phía EBC đưa ra mà không hề suy nghĩ.
"Xin chúc mừng các bạn đã chính thức trở thành thành viên của EBC" Lisa vỗ tay chúc mừng với chúng tôi trong sự vui mừng.
"Hôm nay ngày đầu tiên nhận việc nên ông chủ cho các bạn nghĩ ngơi xã hơi" Lisa nói rồi dắt chúng tôi về nơi nghĩ ngơi .
Khu nghĩ ngơi của chúng tôi là một khu phức hợp có đầy đủ mọi thứ từ phòng ghim, thể thao, hồ bơi, cả 3 chúng tôi ở cùng 1 phòng, quan trọng là tận hưởng hồ bơi kèm các dịch vụ spa xã treess mà trước đó chúng tôi vì kinh tế mà chưa từng nghĩ đến.
13H00 lúc chúng tôi đang nghĩ trưa, tiếng gõ cửa vang lên.
"Mery, Tara và Anna có phải đang ở phòng này không ?"
Một cô gái mặt 1 bộ đồ da bóng toàn thân khuôn mặt tinh xảo lên tiếng
"Vâng, là chúng tôi có vấn đề gì không?" Tôi ra mở cửa trả lời
"Ông Peter sắp xếp công việc cho các cô, Lisa sẽ hướng dẫn các cô ở dưới sảnh lớn, trong vòng 15p phải có mặt dưới sảnh" Cô ta nói với giọng truyền đạt.
Chúng tôi nhanh chóng thay đồ đi xuống sảnh gặp Lisa đang đợi bên chiêc maybach sang trọng.
"Chúng ta sẽ đi gặp 1 đối tác để chụp vài bức ảnh tôn sùng, người mẫu của chúng ta có lẽ không về kịp, đây là hợp đồng béo bở nên ông chủ mún các bạn đi và tôi sẽ là người giám sát chặt chẽ mọi khâu và thủ tục" Lisa vừa nói vừa lên xe ra dấu cho chúng tôi lên theo.
"Tại sao đi chụp ảnh mà không có trang phục hay thợ nhíp ảnh gì cả?" Tara nhanh miệng hỏi
"mọi ngươi không cần lo, phía đối tác lo mọi chi phí cho chúng ta hết" Lisa vừa nói chiếc xe cũng bắt đầu lăn bánh, đi được khoảng 1h chúng ta đến một cửa hàng nhỏ.
Cửa hàng này như chủ sở hữu của nó, Jack đã tạo kiểu cho nó, Cửa hàng là một ngôi nhà nhỏ biệt lập cũ nằm cách xa con phố. Không có gì đánh dấu nó là bất thường hoặc độc đáo so với bất kỳ doanh nghiệp nào khác trên con phố yên tĩnh. Các cửa sổ được nhuộm màu khiến không thể nhìn thấy những gì hoặc ai đang ở bên trong. Điều duy nhất khiến tòa nhà nổi bật so với phần còn lại của con phố là một tấm biển làm bằng tay xinh xắn có sơn dòng chữ “Rose Acre Boutique”. Việc kinh doanh của Cửa hàng chính xác là gì là một bí ẩn đối với bất kỳ ai tình cờ để ý đến nó.
Ba cô gái, bước tới lối vào một cách ngập ngừng còn phía sau là Lisa . Mỗi người đều mặc những bộ đồ thể thao thời trang . Một nam doanh nhân bước nhanh qua nhìn cả 4 cô gái đầy ngưỡng mộ.
“Đây có phải là nơi này không?” Mery hỏi và nở một nụ cười táo tợn với người đàn ông kinh doanh.
“Đây là địa chỉ tôi được cung cấp. Mặc dù trông không giống một cửa hàng.” Lisa trả lời khi cố gắng nhìn qua cửa sổ nhuốm màu.
Lisa đã nhìn thấy một quảng cáo rao vặt trực tuyến yêu cầu những cô gái sẵn sàng làm người mẫu đồ lót cho một danh mục cửa hàng.
“Người mẫu nghiệp dư muốn. Từ 20 đến 25. Nếu phù hợp có thể hợp đồng dài hạn. Thanh toán hào phóng cho các cô gái ngay. Liên hệ với tôi tại.............."
Đó không phải là điều mà cô ấy đã từng làm trước đây nhưng cô ấy biết ông chủ đang kiếm tiền và số tiền mà công việc này mang lại khá là hào phóng. Trong hai năm qua, Lisa đã sống nhờ sự hào phóng của người chủ này nên không có gì lo lắng cả . Bây giờ cô ấy phát hiện ra rằng cô ấy chỉ cần làm việc theo lời ông chủ thì sẽ có một nguồn thu nhập khác một cách nhanh chóng. Lisa đã trả lời quảng cáo bằng email gửi ảnh chụp của bọn họ cho đối tác và nhận được phản hồi hai ngày trước đó.
Hơi lo lắng, Tara đã hỏi "liệu chúng ta có đi lầm địa điểm hay gì không."
"Tất nhiên là không có thể." Lisa nói email đã trả lời, "Hãy đến Rose Acre Boutique vào 13h00 trưa mai."
'Vui lòng gọi để được phục vụ' được in trên nút.
"Chà, bạn sẽ rung chuông chứ?" Tôi tinh nghịch hỏi.
Lisa ngập ngừng, ngón tay cô lơ lửng trên nút. Cuối cùng cô cũng quyết định bấm chuông khi cửa mở.
“À, chắc cô là Lisa. Chào mừng đến với cửa hàng của tôi.”
Đứng ở cửa là một phụ nữ trung niên. Cô mỉm cười ấm áp với Lisa và nhẹ nhàng đặt tay lên vai Lisa.
“Và các bạn hẳn là người của Lisa. ba cô em rất xinh . Mời vào.”
Mery và Tara lo lắng cười khúc khích và đi theo Lisa vào.
Cánh cửa đóng lại sau lưng chúng tôi .
Nội thất của cửa hàng khá lớn. Các móc treo cách đều nhau và chứa một số ít đồ lót, giày dép và các vật dụng khác. Các bức tường được trang trí bằng giấy dán tường màu đen có hoa văn trừu tượng . Một chiếc đèn chùm nhỏ chiếu sáng căn phòng. Hai bên phòng là hai bức ảnh lớn chụp các cô gái làm mẫu nội y. Hiệu ứng tổng thể là một boudoir thoải mái. Tuy nhiên, trang trí có một số mặt hàng dường như không phù hợp. Ở một góc, tôi để ý, là một chiếc ghế gỗ lưng cao với một loạt dây da ở tay và chân. Treo lủng lẳng trên sợi xích từ phía bên kia là thứ chỉ có thể được mô tả như một chiếc lồng chim lớn, cỡ người. Dưới đáy lồng là một đống dây xích kim loại, dây da và một loại mặt nạ cao su nào đó.
Tuy nhiên, nơi này trông ấm áp và thư giãn. Lisa mỉm cười với chúng tôi nhướng mày đáp lại.
“Tôi biết các bạn đã nghĩ gì khi lần đầu tiên đến đây. Đây là chụp ảnh nghệ thuật trói buộc . Nhưng tôi đã điều hành công việc kinh doanh này được hai mươi năm rồi. Chúng tôi có một danh sách khách hàng rất nhỏ nhưng họ chi khá nhiều tiền. Khách hàng của tôi coi trọng sự thận trọng và sản phẩm của tôi đạt tiêu chuẩn cao nhất.”
Ở góc phòng, một người đàn ông trung niên đang cầm một chiếc máy ảnh trông rất chuyên nghiệp.
“Xin chào các cô gái, tôi là chồng của cô ấy , đối tác kinh doanh và là nhiếp ảnh gia của bạn trong ngày, Jack.”
Jack cười thân thiện và giơ máy ảnh lên như để xác nhận lời nói của mình.
Jack là một người đàn ông trung niên, cường tráng. Mặc dù thấp bé nhưng anh ấy vẫn đứng trên Lisa nhỏ nhắn và nhìn thẳng vào mắt chúng tôi.
“Jack là đồng phạm của tôi, các cô gái. Anh ấy giúp với bất kỳ công việc nâng vật nặng nào quanh đây. Ông cũng là một nhiếp ảnh gia nghiệp dư. Giúp giảm chi phí. ”
Người phụ nữ trung niên mở cửa vào một căn phòng nhỏ hơn, riêng biệt. Căn phòng có một tấm gương lớn, một chiếc giường đơn và một chiếc tủ có ngăn kéo. Một chiếc móc treo bên hông phòng treo nhiều bộ nội y khác nhau. Mỗi bộ có một thẻ treo được đánh số treo trên chúng.
“Chỉ cần thay đồ trong phòng thay đồ và tôi và chồng sẽ chuẩn bị bộ ảnh. Bạn có thể giúp Lisa, nếu bạn muốn. Nó sẽ rất vui. các cô gái trang phục được đánh số. Chỉ cần nhìn tên trên đó thì sẽ có đồ cho mọi người . Nếu các bạn cần giúp đỡ, chỉ cần hỏi.
Lúc đầu, Tôi và Tara rất lo lắng, việc diễu hành nhỏ trước mặt hai người lạ cũng như lần trước với biết bao nhiu người. Tuy nhiên, sự quyến rũ dễ dàng của người phụ nữ trung niên và tác phong chuyên nghiệp của Jack, và cộng sự là Lisa đã sớm khiến chúng tôi cảm thấy thoải mái. Lisa , sau khi giúp Jack di chuyển hai chiếc ghế, đã dành thời gian nằm dài trên chiếc ghế dài ở cuối phòng.
“Mery thân yêu, bạn là một người tự nhiên. Lisa thân mến, bạn có lẽ sẽ rất buồn chán. Tôi có thể cám dỗ bạn với Champagne?
Lisa và chúng tôi chỉ mới gặp nhau gần đây. Điểm chung duy nhất của chúng tôi là đều là người mới đến đất nước này và cả 4 chúng tôi đều không có quan hệ gia đình hay bạn bè. vì cuộc sống và công việc đồng hành đã đưa chúng tôi đến với nhau.
Mery một cô gái xinh xắn, nhỏ nhắn với thân hình của một người mẫu nội y, săn chắc với vòng ba và bộ ngực cân đối.
Tara và tôi cao hơn một chút với thân hình săn chắc tương tự. Lisa thầm nghĩ rằng chúng tôi đã trang điểm quá đậm.
Lisa trong một số cuộc thảo luận đầy rượu đã tiết lộ kế hoạch lấy chồng giàu. Kế hoạch của Lisa bây giờ là đưa chúng tôi tới đây làm người mẫu ảnh cho Jack. Cả ba đều khá xinh đẹp và thấy rằng trong cuộc sống, họ có thể đạt được hầu hết mọi thứ mình muốn thông qua nụ cười, khe ngực và tiếng cười khúc khích dễ thương. Cả ba đều đồng ý rằng làm việc vì tiền nhưng không biết chiện gị sẽ xãy ra với họ khi nhận những đồng tiền đó.
Cả 3 bước vào phòng thay đồ và cởi đồ ra . chọn món đồ trên giá đã móc để sẵn kèm theo tên từng người , có vẻ như là một chiếc áo nịt ngực.
“Áo nịt ngực nên dành cho các bạn. Tôi chắc chắn rằng bạn sẽ trông tuyệt vời khi mặt nó." Người phụ nữ gọi vào gọi vào.
Cả 3 chật vật chui vào chiếc áo nịt ngực bó sát. Kết cấu vững chắc của nó véo eo các cô và đẩy ngực lên trên.
cả tình nguyện thắt dây buộc ở phía sau và kéo căng chúng thay phiên nhau . Khi Tara kéo dây buộc, không khí bị đẩy ra khỏi phổi của Mery.
“Không chặt quá Tara. Tôi sẽ cần phải thở, bạn biết đấy." Mery thở hổn hển.
Chiếc áo nịt ngực đã nâng ngực và mông của 3 chúng tôi bằng cách thu gọn vòng eo của chúng tôi . Có 3 chiếc quần lót 3 màu đen đỏ trắng phù hợp có đường diềm cùng màu trên trông gần giống như một câu chuyện gợi dục. Bức tượng bán thân của chiếc áo nịt ngực có tua màu dọc theo đường viền cổ áo. Cả 3 ngắm mình trong gương trước khi bước ra ngoài.
“Wow các bạn trông thật tuyệt” Lisa hơi lắp bắp bài phát biểu của mình.
Chúng tôi lườm Lisa. Cô ấy đã uống ít nhất năm ly và đã khá say.
'Lisa đã ở đây để trông chừng chúng tôi. Cô ấy đang làm rất tốt.' Mery có vẻ giận dữ nghĩ.
Người phụ nữ trung niên mỉm cười khi thấy chúng tôi mặc áo nịt ngực bước ra ngoài.
Người phụ nữ trung niên lấy một chiếc thắt lưng da rộng trên bàn bên cạnh và bước tới chỗ chúng tôi .
“Đặt tay ra sau lưng. Hãy thử một cái gì đó - một chút ràng buộc.”
“OK, nhưng đừng chặt quá” Mery lên tiếng
“Đừng lo Mery , các bạn có thể tin tôi. Con đường mà bạn đang đi ngày hôm nay, tôi nghĩ rằng tôi sẽ cung cấp cho bạn một hợp đồng người mẫu lâu dài.” Người phụ nữ trung niên mỉm cười nói.
“Thực sự tôi không mún làm người mẫu nô lệ, tôi mún là người thống trị điều đó thật tuyệt,” Mery mỉm cười.
“Hãy xem bạn làm thế nào với chiếc áo nịt ngực. Nếu bạn khuấy động bộ trang phục này, tôi nghĩ bạn sẽ phù hợp ngay.
Mery chắp tay sau lưng và nhanh chóng nắm chặt chúng lại với nhau ở cổ tay, lòng bàn tay hướng ra ngoài. Mery hơi nhăn mặt khi người phụ nữ cài khóa.
Lisa cười phá lên, lần lượt đến lượt của tôi và Tara cũng như Mery bị khóa cổ tay lại
“OK các bạn, chỉ cần cố tỏ ra xấu tính và tức giận thôi.” Jack khuyến khích khi máy quay quay.
Di chuyển hơi lúng túng với hai tay sau lưng nhưng chúng tôi vẫn kiên trì.
“Chúng không biết về sự tức giận mà Jack nói là như thế nào. Làm thế nào về việc không thể thở hoặc di chuyển. Tara cười.
Đột nhiên người phụ nữ trung niên lại bước tới mỉm cười thân thiện.
“Hãy thử thêm một số các bạn yêu quý. Chúng tôi có bán rất nhiều món đồ nô lệ,” trên tay cô ấy cầm thứ có vẻ là nhiều loại thắt lưng, một cây cột kim loại và một quả bóng cao su màu đỏ.
“'Tôi không chắc mình có thành thật không”
“Ah cố lên các bạn, không sao đâu. Các bạn trông thực sự gợi cảm." Lisa khuyến khích.
“Tôi nhận thấy điều này không kỳ lạ chút nào, tôi đảm bảo rằng các bạn sẽ được bồi thường đầy đủ cho sự bất tiện này.”
Chúng tôi lo lắng mỉm cười, nhưng điều này có thể có nghĩa là nhận được một vị trí cố định.
“Được, chỉ là không quá chặt.” Mery nhăn mặt
"Bất cứ điều gì bạn nói." Người phụ nữ trung niên mỉm cười, "Đầu tiên là đôi chân của bạn."
Mery lê hai chân vào nhau chuẩn bị cho việc trói chúng.
“Không , không phải như thế cô gái mở rộng hai chân của bạn ra nào.” người phụ nữ nói
"Không phải lần đầu tiên bạn nghe điều đó chứ mery!" Lisa cười.
Mery vâng lời mà không cần suy nghĩ. người phụ nữ nhanh chóng buộc chặt mắt cá chân của Mery vào còng da được gắn vào một cột kim loại có thể điều chỉnh được. Khi mắt cá chân của Mery đã được cố định, cô ấy không thể khép chân lại được. Không nói một lời nào, người phụ nữ nhẹ nhàng nghiêng đầu Mery ra sau và nhanh chóng đeo một chiếc vòng da rộng quanh cổ cô.
“Này, tôi không nói đồng ý với vòng cổ, tôi không phải chó.” Mery phàn nàn.
"Bây giờ là bạn." Lisa cười, vỗ đùi và tuồn rượu sâm panh.
“Ôi làm ơn Lisa đừng chọc ghẹo Mery thân yêu. Cô ấy trông thần thánh." người phụ nữ nhìn Mery từ trên xuống dưới.
Giừo thì đến lượt tôi và Tara cũng như thế hai chân dang rộng, cổ đeo vòng như Mery không khác tí nào.
“Chỉ còn một điều nữa thôi, tôi nghĩ vậy.”
“Bạn có vẻ khá giỏi món này,” Lisa líu lo, “bạn và Jack làm gì trong phòng ngủ?”
“Các Bạn có thể sớm tìm ra cho chính mình,” người phụ nữ trả lời.
Jack cười khi chụp thêm ảnh, máy ảnh đặt trên giá ba chân chỉ ngang ngực anh.
Cả 3 chúng tôi nhận thấy Lisa nở một nụ cười ranh mãnh với Jack, liếm môi một cách gợi ý, chụp rất nhiều ảnh, còn chỉnh sữa tư thế các cô ấy rồi ra hiệu cho người phụ nữ.
Từ phía sau lưng, người phụ nữ để lộ một chiếc khăn bịt mắt bằng đệm da, lần lượt bịt mắt từng người lại, cả ba cô chìm vào trong bóng tối.
“Cứ giữ nguyên tư thế của các bạn, thực sự bạn có thể xáo trộn thành một vòng tròn để tôi có thể chụp các bạn từ mọi góc độ không?”
Tôi không chắc tại sao nhưng dường như có một chút căng thẳng trong giọng nói của người phụ nữ .
Như thể cô ấy đang làm gì . Tôi không chắc nhưng nghĩ mình có thể nghe thấy một tiếng càu nhàu kỳ lạ. Giống như ai đó căng thẳng hoặc có điều gì mờ ám.
Chúng tôi từ từ xáo trộn trong một vòng tròn. chúng tôi cảm thấy vụng về và không chắc làm thế nào để có thể trông gợi cảm.
Chúng tôi tiếp tục đấu tranh để quay một vòng tròn. Một cách vô thức, Mery bắt đầu cắn chặt lưỡi khi tập trung khi cô rón rén quay người với hai mắt cá chân bị trói vào băng quấn chân bằng kim loại.
Mery cố gắng gọi người phụ nữ tháo bịt mắt cho mình nhưng miệng cô đột nhiên đầy vị cao su. Cô cảm thấy hàm mình căng ra trong khi lưỡi bị mắc kẹt sau một quả bóng. Dây đai cứa vào má cô và một chiếc khóa cắm sâu vào gáy cô một cách đau đớn và làm đứt vài sợi tóc sau gáy cô.
“Whuh ah ooooo uhhhhhhnng?” Mery hỏi, bối rối và hơi tức giận.
Cô đã không đồng ý với điều này.
“Đừng lo Mery, buổi chụp hình sắp kết thúc rồi. Chỉ cần thư giãn và nó sẽ kết thúc sớm. Trò bịt miệng sẽ trông tuyệt vời trong ảnh. Các bạn thực sự khá chuyên nghiệp phải không." Jack lên tiếng
Mery cố gắng trả lời OK, nhưng quả bóng cao su đã biến lời nói của cô thành tiếng vô nghĩa.
“Bây giờ đến lượt 2 cô còn lại nào.” Jack ra lệnh người phụ nữ trung niên khóa 2 cái ballgag cùng màu với bộ đồ chúng tôi đang mặt.
Chúng tôi nhận ra rằng quả bóng đang làm chúng tôi chảy nước miếng. sẽ sớm bắt đầu chảy nước dãi vào chiếc áo nịt ngực của mình và làm hỏng nó.
Đột nhiên người phụ nữ quàng vào khuỷu tay chúng tôi một chiếc thắt lưng da rộng và kéo họ lại gần nhau, gần như chạm vào nhau.
“Uhhhhhhhhhhhhh” chúng tôi càu nhàu vì đau.
“Xin lỗi, điều đó có làm tổn thương các bạn không? Đừng lo, rồi bạn sẽ quen thôi.” người phụ nữ ngọt ngào hỏi ngọt ngào hỏi.
“UH UH, UH UH ouuu aaatch” Tôi nghe Mery giận dữ hét lên, đầu cô ấy liên tục gật lên gật xuống. Cô có cảm giác vai mình gần như bị trật khớp.
“Có phải các bạn gọi tôi là con khốn không, tôi xin lỗi vì tôi không thể hiểu bạn nói gì khi bạn bị bịt miệng. ” người phụ nữ đắt ý cười nói.
Chúng tôi nhận ra rằng bị bịt mắt, bịt miệng, bị trói ở khuỷu tay và cổ tay. Hai chân chúng tôi bị trói dang rộng ra trong một loại thiết bị trói kỳ quặc nào đó. Quai hàm của chúng tôi đau nhức vì bịt miệng, vai của chúng tôi đã nhức nhối vì bị trói. Ngay cả việc di chuyển đầu của cô ấy cũng khó khăn với chiếc cổ áo rộng bằng da.
Nhưng điều kỳ lạ nhất là Lisa không làm gi để nói với chúng tôi rằng chúng tôi đang không được ổn lắm, Lisa còn ở trong phòng nữa không?
“Li, II, SSsaAA ERE?” chúng tôi gọi Lisa một cách thắc mắc.
“Lisa Cô ấy đang bận việc ở EBC sẽ trở lại đón các bạn sau" Jack nói với giọng điệu cợt nhã . "Ở đây hãy để 2 chúng tôi giúp các bạn . Một ngày chụp ảnh của các bạn kết thúc rồi.”
Người phụ nữ nhanh chóng tháo khăn bịt mắt ra cho chúng tôi và chúng tôi chớp mắt dữ dội trước ánh sáng. Chúng tôi có thể nhìn thấy mình trong gương và bị sốc với diện mạo của mình. Bộ ngực của chúng tôi nổi bật vì cách bị trói tay. Nước dãi bao phủ cằm dưới của chúng tôi và từ từ chảy xuống ngực . Chúng tôi nhìn quanh và không thấy bóng dáng của Lisa đâu nữa.